Ở nhiều gia đình trẻ bây giờ, chuyện mâu thuẫn không còn nằm ở việc ai đúng ai sai, mà nằm ở việc mỗi người định nghĩa hạnh phúc theo một kiểu khác nhau. Có người chỉ cần cuộc sống ổn định, đủ ăn đủ tiêu, tối về có bữa cơm nóng là thấy nhẹ lòng. Nhưng cũng có người luôn cảm thấy phải kiếm nhiều hơn, sống tốt hơn, có của để dành nhiều hơn thì mới yên tâm. Khi hai kiểu suy nghĩ ấy ở chung một mái nhà, áp lực tiền bạc dần trở thành thứ dễ làm người ta mệt mỏi nhất.
Khi hai thái cực chung một nhà
Nhà của Đạt và Ngọc là một trường hợp như vậy.
Đạt làm nhân viên hành chính cho một công ty tư nhân ở Hà Nội, lương tháng khoảng 13-15 triệu. Công việc của anh đều đặn, sáng đi chiều về, ít áp lực, cuối tuần nghỉ đúng nghĩa. Trong mắt nhiều người, mức lương ấy không cao nhưng cũng không quá thấp nếu biết chi tiêu vừa phải. Đạt cũng nghĩ như thế.
Anh không thích chạy thêm việc ngoài giờ, không muốn làm đêm hay nhận thêm nghề tay trái. Bạn bè nhiều người rủ đi ship hàng buổi tối, chạy xe công nghệ cuối tuần hay bán hàng online kiếm thêm, nhưng Đạt đều từ chối. Anh bảo mình không muốn sống lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền.
Đạt nói với vợ rằng: "Một tháng kiếm vừa đủ, ăn ngon ngủ yên còn hơn kiếm nhiều mà lúc nào cũng căng thẳng. Anh không muốn giàu bằng mọi giá".
Nghe câu đó mà Ngọc bật khóc vì thấy tương lai quá mờ mịt.
Ảnh minh họa
Ngọc bán hàng online, chủ yếu là mỹ phẩm và quần áo nữ. Công việc của cô thất thường. Có tháng bán được hàng chục triệu tiền lời, khách chốt đơn liên tục nhưng cũng có tháng hàng nằm đầy kho, livestream cả buổi chỉ lèo tèo vài người xem. Thu nhập vì thế lên xuống rất mạnh.
Chính sự bấp bênh ấy lại khiến Ngọc càng ám ảnh chuyện tiền bạc. Cô luôn muốn phải có nhiều tiền hơn, muốn đổi xe, muốn mua nhà rộng hơn, muốn đi du lịch, muốn con sau này học trường tốt. Ngọc nhìn bạn bè cùng tuổi thấy người ta mua ô tô, đầu tư đất, đăng ảnh nghỉ dưỡng sang trọng thì càng sốt ruột.
Điều khiến cô khó chịu nhất là sự bình thản của chồng.
Có lần tối muộn, Ngọc vẫn ngồi trả lời khách còn Đạt nằm xem mấy video linh tinh trên điện thoại. Cô bực quá, hỏi sao anh không kiếm thêm việc gì làm. Đạt chỉ cười bảo làm cả ngày rồi, tối phải nghỉ ngơi chứ không thể chạy theo tiền mãi được.
Ngọc nghe vậy càng tức. Cô cho rằng chồng thiếu chí tiến thủ, sống an phận quá sớm. Còn Đạt lại thấy vợ lúc nào cũng chỉ nghĩ đến tiền, tự làm mình áp lực rồi kéo cả gia đình mệt theo.
Những cuộc cãi vã bắt đầu nhiều lên. Người muốn giữ an nhàn, người lại muốn liều để kiếm nhiều hơn.
Khi quỹ tài chính không chung hướng
Sau vài năm cưới nhau, điều làm vợ chồng Đạt và Ngọc mệt mỏi nhất không còn là chuyện tiền nhiều hay ít, mà là cách họ nhìn về đồng tiền hoàn toàn khác nhau.
Mỗi tháng, Đạt đều chuyển gần như toàn bộ lương cho vợ giữ, chỉ để lại một ít chi tiêu cá nhân. Anh nghĩ đó là trách nhiệm của người chồng. Nhưng Ngọc lại thấy chừng ấy là không đủ cho những kế hoạch cô muốn thực hiện.
Thu nhập của Ngọc không ổn định nên quỹ tài chính gia đình lúc đầy lúc vơi. Có tháng kiếm tốt, cô mạnh tay mua sắm, nhập thêm hàng, tính chuyện đầu tư lớn hơn. Nhưng lúc bán chậm, áp lực lại đổ dồn lên khoản lương cố định của Đạt.
Điều đáng nói là người kiếm tiền thất thường thường lại sống trong tâm trạng bất an nhiều hơn. Ngọc càng không chắc tháng sau mình kiếm được bao nhiêu thì càng muốn tích lũy thật nhanh lúc còn có thể kiếm.
Ảnh minh họa
Còn Đạt lại sống theo kiểu khác. Anh thích để dành một khoản nhỏ đều đặn, không vay nợ nhiều, không đầu tư vượt khả năng. Với anh, cuộc sống ổn định đã là một dạng tài sản.
Nhiều cặp vợ chồng hiện nay cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Người kiếm tiền chưa chắc là người thấy đủ. Và người sống giản dị chưa chắc là người thiếu cố gắng. Nhưng khi hai người không cùng cách nhìn về tài chính, quỹ chung của gia đình rất dễ trở thành nơi tích tụ thất vọng.
Ngọc từng trách chồng không hiểu áp lực của mình. Nhưng Đạt cũng cảm thấy vợ chưa bao giờ thật sự hài lòng với cuộc sống hiện tại, dù hai người vẫn có nhà thuê ổn định, con khỏe mạnh, chưa từng thiếu ăn thiếu mặc.
Có thời gian, họ thử chia riêng tiền bạc để bớt va chạm. Đạt lo tiền nhà, điện nước và sinh hoạt cố định. Ngọc tự xoay xở việc kinh doanh của mình nhưng sống chung mà mỗi người giữ một suy nghĩ riêng thì cuối cùng vẫn khó tránh chuyện so đo và tủi thân.
Đạt nhiều lần nói rằng anh chỉ mong gia đình yên ổn, tối về không phải nghe cãi nhau vì tiền. Nhưng Ngọc lại sợ cái “yên ổn” ấy thực chất chỉ là đang đứng yên giữa lúc mọi thứ ngoài kia ngày càng đắt đỏ hơn.