Tôi nghĩ mình là người bị thiệt nhất trong chuyện chia tài sản, cho đến khi nghe được cuộc nói chuyện ấy

Admin
Bố chồng lúc ấy mới nói một câu khiến tôi đứng sững lại.

Tôi từng có một khoảng thời gian rất khó chịu mỗi khi nhắc đến chuyện tài sản của gia đình chồng.

Bố mẹ chồng tôi có một căn nhà mặt phố và một mảnh đất ở quê. Khi bắt đầu tính chuyện phân chia cho các con, em trai chồng được nhận phần đất khá đẹp để xây nhà, còn chị gái chồng được hỗ trợ một khoản tiền lớn vì hoàn cảnh khó khăn. Nhìn lại phần của vợ chồng mình, tôi cảm thấy rõ ràng là ít hơn.

Dù không nói ra nhưng trong lòng tôi luôn có cảm giác ấm ức. Tôi nghĩ có lẽ vì chồng là con cả nên bố mẹ mặc nhiên cho rằng vợ chồng tôi phải nhường nhịn nhiều hơn. Mỗi lần gia đình họp mặt, tôi vẫn cư xử bình thường nhưng trong lòng không còn thoải mái như trước.

Mọi chuyện thay đổi vào một buổi tối cách đây hơn một năm. Hôm đó tôi về quê đón con sau kỳ nghỉ hè. Khi đi ngang qua sân sau, tôi vô tình nghe thấy cuộc trò chuyện giữa bố mẹ chồng. Thực ra tôi không cố ý nghe lén, nhưng đúng lúc đó hai người đang nói đến chuyện của các con.

Ảnh minh họa

Mẹ chồng lo rằng vợ chồng tôi sẽ chạnh lòng vì phần tài sản nhận được ít hơn các em. Bố chồng lúc ấy mới nói một câu khiến tôi đứng sững lại. Ông bảo chính vì biết con trai cả và con dâu là những người sống có trách nhiệm nên ông bà mới yên tâm. Những năm qua, mỗi lần ông bà đau ốm, người đưa đi bệnh viện là vợ chồng tôi. Những khoản sửa nhà, tiền thuốc men hay việc chăm sóc các cháu nội ngoại, chúng tôi đều âm thầm gánh vác mà không bao giờ tính toán.

Ông còn nói thêm rằng số tiền tiết kiệm lớn nhất của ông bà thực ra chưa hề chia cho ai. Ông dự định giữ lại để sau này nếu tuổi già cần chăm sóc hoặc có chuyện bất trắc thì sẽ không trở thành gánh nặng cho vợ chồng tôi. Ông hiểu phần tài sản trên giấy tờ có thể ít hơn, nhưng những thứ ông bà muốn để lại cho chúng tôi lại nằm ở một cách khác.

Tôi lặng lẽ quay đi mà thấy xấu hổ với chính mình. Bấy lâu nay, tôi chỉ nhìn vào giá trị của những gì được chia trước mắt mà không hiểu hết suy nghĩ của bố mẹ chồng. Họ không thiên vị ai cả. Họ chỉ đang cố gắng cân bằng giữa hoàn cảnh của từng người con theo cách mà họ cho là phù hợp nhất.

Từ hôm đó, tôi không còn so đo chuyện hơn thua nữa. Tôi nhận ra rằng trong gia đình, sự công bằng đôi khi không nằm ở việc ai nhận được nhiều tài sản hơn. Nó nằm ở sự thấu hiểu và cách mỗi người âm thầm nghĩ cho nhau. Nếu hôm ấy tôi không vô tình nghe được cuộc trò chuyện đó, có lẽ tôi vẫn sẽ mang theo cảm giác thiệt thòi suốt nhiều năm mà không biết rằng mình đã hiểu sai bố mẹ chồng.