Lời thú nhận bất ngờ của một người làm nghề đào mộ 43 năm

Admin
Người đàn ông có hơn 4 thập kỷ trong nghề đã chia sẻ về những hiểu lầm lớn nhất của mọi người về công việc này.

Mark Sealey kiếm sống bằng nghề đào mộ - dù tên gọi chính xác hơn cho công việc của ông là người coi sóc nghĩa trang (sexton). Ông cũng chăm sóc khuôn viên, quản lý nghĩa trang Wigston ở Leicestershire và hỗ trợ các lễ an táng.

Cơ duyên đưa ông đến với công việc này bắt đầu từ việc quen biết một vài người làm việc tại nghĩa trang. Mảng chăm sóc cây cảnh thời điểm đó thu hút rất nhiều tay lái xe phân khối lớn và dân hippy mê nhạc rock, nên việc chuyển sang làm việc tại đây giống như một bước đi tự nhiên đối với ông. Đó là nơi họ tìm thấy những người có chung sở thích và cùng muốn làm việc ngoài trời. Bên cạnh đó, ông cũng từng làm việc với nhiều cựu thợ mỏ bị chấn thương. Họ đã quen với việc vận hành máy móc, đào rãnh, và những kỹ năng này rất dễ áp dụng sang công việc nghĩa trang.

Một ngày làm việc bình thường của Mark thường xoay quanh việc chăm sóc cây cảnh và khuôn viên. Tuy nhiên, các ca an táng có thể đến bất cứ lúc nào, khiến công việc giống như lúc nào cũng trong trạng thái ứng trực. Đầu tuần có thể không có ca nào, nhưng đến thứ Sáu con số này có thể lên tới năm ca.

Ông Mark Sealey đã làm công việc này hơn 4 thập kỷ

Đối với các lễ an táng, công việc đầu tiên của đội ngũ là đến khu vực gia quyến sẽ tập trung, thường bắt đầu từ khoảng 07:30 sáng. Lối đi được quét dọn ngăn nắp, thùng rác được đổ sạch để chuẩn bị mọi thứ sẵn sàng cho tang lễ.

Các huyệt mộ thường được đào trước ít nhất một ngày, sau đó được phủ lên những tấm vải đặt may riêng từ nhà cung cấp uy tín để đảm bảo mọi người quá cố đều nhận được sự chăm sóc chu đáo như nhau.

Mark chia sẻ rằng mọi người khi đến lễ an táng hay nghĩ nó sẽ giống như trên phim EastEnders - nơi trời nắng đẹp và ai cũng thả hoa cúc kim tiền xuống. Nhưng thực tế, họ đang làm việc với thiên nhiên rất thất thường nên không thể đảm bảo 100% mọi thứ sẽ diễn ra hoàn hảo.

Điều Mark yêu thích nhất ở công việc này là được ở ngoài trời; mỗi khi nhìn qua cửa sổ, ông lại khao khát được bước ra ngoài. Đây cũng là một công việc mang lại sự an ủi cho người khác và gắn bó sâu sắc theo thời gian.

Nhờ đảm nhận toàn bộ việc trồng cây, ông có thể đề xuất các loại cây khác nhau hoặc trao đổi với người nhà về cách họ muốn tưởng nhớ người thân. Làm việc đủ lâu tại đây giúp ông chứng kiến sự thay đổi của cảnh quan, từ những cây táo dại, sơn trà cho đến anh đào và lê. Việc nhìn ngắm mọi thứ chuyển biến và đơm hoa kết trái theo mùa mang lại cho ông cảm giác rất dễ chịu.

Những hiểu lầm lớn nhất về nghề đào mộ

Về những hiểu lầm trong nghề, Mark cho rằng điều lớn nhất là mọi người nghĩ thợ đào mộ là những người vô cảm, chỉ làm việc như máy móc. Tuy nhiên, bất kỳ ai làm công việc phụ thuộc vào máy móc đều hiểu rằng thiết bị sẽ gây ra sự bừa bộn và họ luôn phải dọn dẹp sạch sẽ sau đó.

Người ta cũng thường hình dung thợ đào mộ là những gã cô độc, không tìm được việc gì khác nên mới phải làm nghề này như trong văn học mô tả. Trên thực tế, công việc đòi hỏi rất nhiều kỹ năng từ việc cập nhật kiến thức an toàn lao động, đánh giá rủi ro cho đến các kỹ năng kỹ thuật số. Dù nghề nghiệp vẫn mang hình ảnh cổ xưa có phần ma mị, Mark - một người đã đặt mua tạp chí về hiện tượng siêu nhiên nhiều năm - khẳng định cuộc sống ở nghĩa trang khá bình dị và ông chưa bao giờ gặp phải những điều kỳ lạ như người ta vẫn tưởng.

Ảnh minh họa

Điều giúp ông tiếp tục gắn bó với công việc chính là niềm tin rằng những rắc rối phát sinh rồi cũng sẽ qua đi. Nhiều sự việc xảy ra chỉ là phản ứng bộc phát hay xả bớt cảm xúc của những người đang gánh chịu nỗi đau mất mát.

Mark nhận thấy mọi người thường không ở trong trạng thái tâm lý bình thường, chẳng hạn có những người khắc câu đối lên bia mộ rồi 6 tháng sau lại ước gì mình đã không viết ủy mị như thế. Theo thời gian, ông quen dần với điều đó, biết cách trò chuyện để giúp người đang đau buồn từ từ bình tâm trở lại. Ngoài kinh nghiệm thực tế, ông và các đồng nghiệp cũng tham gia các khóa học về tâm lý.

Khi nhìn lại sự nghiệp của mình, điều Mark cảm thấy tự hào nhất chính là việc đã kiên trì gắn bó với nghề. Dù trải qua nhiều khó khăn riêng trong cuộc sống và nuôi dạy 6 người con, ông vẫn đều đặn thức dậy và đến nghĩa trang mỗi ngày suốt 43 năm qua. Ông tự hào về quãng thời gian cống hiến dài lâu, nhận được các giải thưởng ghi nhận và cảm thấy bản thân luôn được coi trọng tại nơi làm việc.

Nguồn: BBC