Có người dùng bình inox, có người chọn loại giữ nhiệt, thậm chí có người mang theo chiếc bình lớn đến mức chiếm gần hết một ngăn ba lô. Điều thú vị là họ không chỉ mang theo khi đi trekking hay vận động mà gần như đi đâu cũng có: ra ngoài ăn sáng, đi dạo, tham quan thành phố hay ngồi cà phê vài tiếng. Một thói quen tưởng như rất nhỏ này thực ra lại bắt nguồn từ cách họ được hình thành thói quen sinh hoạt từ nhỏ, quan niệm về nước uống, ý thức môi trường và cả một chút tính toán rất thực tế.
Một phản xạ được hình thành từ nhỏ
Ở nhiều quốc gia phương Tây, trẻ em đã quen với việc mang bình nước cá nhân đến trường từ khi còn nhỏ. Tại trường học, văn phòng, phòng tập hay các khu thể thao, những điểm lấy nước để mọi người tự châm thêm vào bình cũng khá phổ biến. Vì thế, uống nước không nhất thiết đồng nghĩa với việc phải mua một chai nước mới mỗi khi khát.
Một chiếc bình có thể được mang theo từ đầu ngày, hết lại châm thêm rồi tiếp tục sử dụng. Khi thói quen này lặp lại đủ lâu, việc kiểm tra xem mình đã mang bình nước hay chưa trước khi ra khỏi nhà gần như trở thành phản xạ, chẳng khác gì cầm theo điện thoại hoặc ví tiền.
Vì vậy, khi đi du lịch, họ thường không có lý do gì để bỏ lại món đồ đã quá quen thuộc ấy. Chiếc bình nước cứ thế xuất hiện trong hành lý, rồi theo họ ra đường mỗi ngày.
Khi đi du lịch, chiếc bình còn mang lại cảm giác yên tâm
Một lý do khác nằm ở sự khác biệt về thói quen sử dụng nước giữa các quốc gia. Nhiều du khách đến từ những nơi vốn quen với nước máy uống trực tiếp hoặc các trạm nước công cộng sẽ có một cách tiếp cận khác khi bước vào một điểm đến mới.
Trước chuyến đi, họ thường tìm hiểu trước về chất lượng nước, những nguồn nước có thể sử dụng và những điều cần lưu ý về ăn uống. Với các điểm đến mà du khách được khuyến cáo không nên uống nước máy trực tiếp, việc mang theo bình cá nhân càng trở nên hữu ích. Họ có thể chủ động lấy nước từ khách sạn, sân bay, máy lọc nước hoặc những địa điểm mà họ biết rõ nguồn nước an toàn, thay vì phải mua một chai mới mỗi khi khát.
Đặc biệt, với những người sử dụng bình có bộ lọc, món đồ này còn được xem như một phần của hành trang du lịch. Nó giúp họ chủ động hơn trong những ngày phải di chuyển liên tục, nhất là khi đi bộ nhiều hoặc đến những nơi không dễ tìm cửa hàng tiện lợi.
Một chiếc bình, bớt đi rất nhiều chai nhựa
Nếu chỉ xét về sự tiện lợi, mua một chai nước mới rõ ràng nhanh hơn việc tìm chỗ châm đầy bình. Nhưng với những người đã quen sử dụng bình cá nhân, việc tái sử dụng lại gắn với một thói quen khác: hạn chế đồ nhựa dùng một lần.
Đây cũng là điều dễ nhận thấy ở nhóm du khách trẻ. Trong những năm gần đây, việc mang bình nước cá nhân đã trở thành một phần quen thuộc của lối sống hướng đến tái sử dụng. Tại nhiều trường học, văn phòng, sân bay hay không gian công cộng, các trạm nước được bố trí để mọi người có thể lấy thêm nước thay vì liên tục mua chai mới.
Bởi vậy, với họ, mang theo bình nước khi đi du lịch không chỉ là chuyện uống đủ nước. Mỗi lần châm đầy bình cũng đồng nghĩa với việc có thể bớt đi một chai nhựa phải mua và vứt bỏ trong ngày. Một chuyến đi kéo dài nhiều ngày, nếu giữ được thói quen này, lượng chai nhựa sử dụng cũng giảm đáng kể.
Và còn một lý do rất thực tế: tiết kiệm tiền
Sau tất cả những câu chuyện về sức khỏe và môi trường, vẫn còn một lý do đơn giản hơn: chiếc bình giúp họ tiết kiệm.
Trong một chuyến du lịch, nước là thứ phải mua nhiều lần, đặc biệt khi phải di chuyển ngoài trời trong thời gian dài. Trong khi đó, giá một chai nước tại sân bay, điểm tham quan hay khu du lịch thường cao hơn đáng kể so với cửa hàng tiện lợi hoặc siêu thị. Nếu mỗi lần khát lại mua một chai, khoản tiền tưởng nhỏ này có thể nhanh chóng cộng dồn.
Ngược lại, một chiếc bình có thể được châm lại nhiều lần trong ngày. Với những du khách đi tự túc, phải tự cân đối ngân sách cho cả chuyến đi, đây là một cách khá đơn giản để giảm những khoản chi lặt vặt mà không ảnh hưởng đến trải nghiệm.
Đến Việt Nam, hình ảnh này càng dễ bắt gặp
Ở Việt Nam, không khó để bắt gặp một du khách nước ngoài đi giữa phố với chiếc bình nước lớn treo bên ba lô. Họ có thể ghé một quán cà phê, đi chợ, tham quan một điểm du lịch hoặc lang thang cả ngày trên phố mà chiếc bình vẫn nằm nguyên bên cạnh.
Hình ảnh này đôi khi khiến người Việt thấy khá thú vị bởi chúng ta vốn quen với một cách uống nước khác: khát thì mua một chai nước suối, vào quán có sẵn nước uống, hoặc đơn giản là gọi một ly trà đá rồi tiếp tục câu chuyện. Việc mang theo một chiếc bình lớn vì thế có thể trông hơi “cẩn thận” hoặc thậm chí hơi cầu kỳ.
Nhưng với nhiều du khách phương Tây, chiếc bình nước đơn giản chỉ là một món đồ quen thuộc đã đi cùng họ từ cuộc sống hàng ngày. Nó giúp họ duy trì thói quen uống nước, chủ động hơn khi đến một nơi xa lạ, hạn chế việc sử dụng chai nhựa dùng một lần và đôi khi còn giúp tiết kiệm một khoản tiền nhỏ trong chuyến đi.
Bởi vậy, nếu bắt gặp một vị khách Tây đi giữa phố với chiếc bình inox to đùng bên hông ba lô, có lẽ không cần quá ngạc nhiên. Đằng sau món đồ tưởng như rất bình thường ấy là cả một thói quen sống đã được hình thành từ lâu, và chỉ đơn giản là họ mang thói quen đó theo mình khi bước ra thế giới.