Nửa đêm. Đầu đau dữ dội. Tôi lồm cồm bò khỏi chiếu, leo lên ngồi trên ghế. Đau khủng khiếp, tim đập loạn nhịp khiến hơi thở đứt quãng... Ngày bác sĩ báo tôi bị ung thư, trời đất như sụp xuống.
Chờ đợi đến lượt khám bệnh - Ảnh: MINH KỲ
Nhưng rồi tôi đã gượng dậy cùng tình yêu thương của người thân chiến đấu với bệnh hiểm nghèo.
Đêm chưa tan. Nhiều người xếp hàng dài tại cơ sở 2 Bệnh viện Ung bướu TP.HCM nhận số thứ tự chờ đến lượt khám.
Tôi tựa lưng vào tường sau hành trình gần cả ngàn cây số mỏi mệt. Bên cạnh, cháu Nguyễn Văn Q. (16 tuổi, quê Đắk Lắk) quay sang tôi thủ thỉ: "Chú ơi! Ước gì các nước trên thế giới ngừng sản xuất súng đạn để tiền đó nghiên cứu thuốc ung thư...". Tôi cũng thầm mong vậy. Cháu Q. cũng như tôi, bị
Tác giả (bên phải) đang truyền hóa chất - Ảnh: NGUYỄN THỊ TƯƠI
Chới với nhận kết quả ung thư
Sớm tinh mơ, vợ chồng tôi đón xe đến Bệnh viện Chợ Rẫy khi đường phố thưa người. Radio trên xe truyền tải giọng nói hai phát thanh viên nam - nữ tường thuật không khí Noel đêm qua tại nhiều nơi trên đất Sài thành hoa lệ. Giáng sinh ngập tràn yêu thương nhưng lòng tôi buồn vô hạn.
Vợ chồng tôi xuống xe và lẫn trong dòng người đông đúc chờ đến lượt khám bệnh với bao nỗi âu lo. Nam bác sĩ cẩn thận nội soi, lấy mẫu sinh thiết và hẹn chúng tôi hơn tuần sau trở lại nhận kết quả. Những ngày thật dài nối tiếp trôi qua. Tai phải ngày càng đau nhức. Khối u xâm lấn, gây tổn thương thần kinh thị giác nên mắt phải mờ hẳn.
Đến ngày hẹn, tôi nắm tay vợ trở lại bệnh viện với bước chân loạng choạng chực ngã. Chờ đợi hồi lâu rồi nhận kết quả bàng hoàng: tế bào ung thư phân tán... Nữ bác sĩ nhìn tôi với ánh mắt đầy thương cảm.
Chị ân cần động viên, tư vấn phương pháp điều trị khi cơn đau như muốn quật ngã tôi khỏi ghế. Tôi và vợ ra bên ngoài chờ đến lượt mua thuốc trước khi về nhà người thân. Người nhà và bệnh nhân chen chúc ngoài sảnh bệnh viện với dáng điệu mệt mỏi sau những đêm mất ngủ. Nhiều người ngồi bệt xuống nền gạch men, gương mặt đầy lo lắng.
Nhiều bệnh nhân choáng váng khi hay tin mình mắc ung thư. Tâm lý hoảng loạn, cảm giác như rơi xuống đáy vực sâu tăm tối. Chị Trần Thị C. (49 tuổi, ở Tây Ninh) khóc như mưa khi nghe bác sĩ bảo mình bị ung thư vú.
Đầu óc rối loạn nên chị không nhớ lối dẫn ra đường để đón xe về lại quê nhà. Chồng chị cố trấn tĩnh tinh thần, vỗ về người vợ thương yêu. Anh sắp xếp công việc rồi đưa vợ trở lại Bệnh viện Ung bướu TP.HCM để điều trị.
Những ngày sau đó vô cùng khủng khiếp đối với chị, dù chồng luôn động viên, yêu thương. Chị cắn răng nuốt lệ vào lòng khi ở cạnh anh. Lắm khi, chị vào phòng vệ sinh khóc òa trong đau đớn.
Tay chân bủn rủn, nước mắt tuôn trào khi nghĩ đến các con mồ côi mẹ... "Tôi không thể diễn tả cảm xúc khi hay tin mình mắc bệnh. Đau đớn lắm chú à! Cứ nghĩ mình sắp chết, bỏ lại cha mẹ, chồng con và mọi người khiến tôi không cầm được nước mắt...", chị tâm sự.
Sau khi nhận kết quả từ Bệnh viện Chợ Rẫy, gia đình đưa tôi đến điều trị tại cơ sở 2 Bệnh viện Ung bướu TP.HCM. Bệnh nhân quá đông nên phải chờ đợi khá lâu để được khám cận lâm sàng (xét nghiệm máu, chụp X-quang, siêu âm, nội soi...), lòng nặng trĩu âu lo.
Rời bệnh viện, vợ chồng tôi về ở nhờ nhà người anh bên vợ cách đấy chừng 6 cây số. Bệnh tình ngày càng trầm trọng, người tôi gầy rộc, sụt 10kg chỉ thời gian ngắn. Những cơn đau đầu khủng khiếp kéo dài, nhất là ban đêm.
Tôi gồng mình chống chọi những cơn đau. Nửa đêm. Đầu đau dữ dội. Tôi lồm cồm bò khỏi chiếu, leo lên ngồi trên ghế. Đau khủng khiếp, tim đập loạn nhịp khiến hơi thở đứt quãng. Ngày nọ, hệ tiêu hóa xuất huyết không ngừng, vợ và người anh vội đưa tôi vào bệnh viện cấp cứu, điều trị nội trú.
Em trai tôi tức tốc vượt cả ngàn cây số từ quê nhà Quảng Ngãi vào viện chăm sóc với tâm trạng phập phồng lo sợ. Bà con họ hàng mưu sinh các tỉnh thành phía Nam cũng vượt chặng đường xa đến ân cần thăm hỏi...
Cùng phòng bệnh với tôi có ông Cao Văn T. (64 tuổi, ở TP.HCM), người từng cầm súng đánh đuổi quân Khmer Đỏ từ chiến trường biên giới Tây - Nam sang tận Campuchia. Ông bị ung thư hạ hầu nên không thể ăn uống, bác sĩ phẫu thuật đặt ống truyền thực phẩm lỏng vào dạ dày.
Các bác sĩ còn phẫu thuật loại bỏ khối u và một số bộ phận nên ông không thể nói như trước, chỉ trò chuyện bằng bút đàm hay sử dụng ngôn ngữ cơ thể.
Giờ hành chính, người nhà bệnh nhân ra khỏi phòng theo nội quy bệnh viện. Tôi cùng ông T. và bệnh nhân Nguyễn Văn N. (quê ở Đồng Tháp) nhìn nhau như lời động viên cố gắng vượt qua đau đớn. Những lúc quá đau, tôi ngồi trên giường với hai bàn tay ôm chặt lấy đầu.
Ông T. rời giường đến sau lưng tôi, đưa tay xoa mạnh vùng vai gáy và cả đầu tóc rối bời. Lát sau, ông đến túi xách lấy bút ghi vào sổ tay những nét chữ nguệch ngoạc: "Cố gắng chịu đựng, khi hóa trị hoặc xạ trị sẽ đỡ đau thôi. Lúc trước tôi cũng đau lắm nhưng giờ đỡ rồi...".
------------------
Ánh sáng xuất hiện khi tôi hồi tỉnh, bên cạnh là vợ cùng em trai và hai người anh với vẻ mặt đầy lo lắng.
>> Kỳ tới: Bên cửa tử
Tiếp cận điều trị ung thư ‘cá nhân hóa’ cho người bệnh Việt Nam
Không chỉ các loại ung thư thường gặp, bệnh nhân mắc các loại ung thư hiếm gặp cũng nhận được các kế hoạch điều trị “cá nhân hóa” và toàn diện tại Trung tâm Ung thư Quốc gia Singapore.
Mâu thuẫn với người anh sinh đôi của anh L.H.H., nhóm của Hoàng Tiến Thịnh mang theo kiếm, tuýp sắt đi tìm. Thấy anh H. đang ngồi uống nước cả nhóm lao vào tấn công.
Đến 6h ngày 18/9, hầu hết các điểm ngập trên địa bàn Hà Nội đã rút nước, giao thông trở lại bình thường. Tuy nhiên, mực nước nhiều sông đang ở mức cao khiến việc tiêu thoát tại một số khu vực gặp khó khăn.
Cơ quan Báo và Phát thanh, truyền hình Hà Nội tuyển 15 MC, gồm 7 nam và 8 nữ, nhằm bổ sung những gương mặt mới cho các chương trình chính luận - thời sự, văn hóa - giải trí trên sóng phát thanh, truyền hình Thủ đô. Ứng viên đăng ký dự tuyển đến hết ngày 30-9-2026.
Giá dầu, đồng USD, lợi suất trái phiếu Mỹ đồng loạt hạ nhiệt. Vàng thế giới tăng mạnh lên 4.360 USD/ounce, trong khi chứng khoán Mỹ và Việt Nam cùng khởi sắc sau quyết định tăng lãi suất của Fed.
Nữ MC thừa nhận: “Dù biết chặng đường phía trước một mình mình và 4 đứa trẻ sẽ có rất nhiều thử thách, cả về sức khỏe, tâm lý lẫn sự nghiệp, nhưng mình tin là mình sẽ làm được”.
Tôn Ngộ Không biến gậy Như Ý thành nhỏ như cây kim và cất vào lỗ tai là một trong những chi tiết đắt giá nhất "Tây du ký", mang nhiều ý nghĩa Phật giáo và Đạo giáo.
Về mặt lý thuyết thì thịt cá Koi hoàn toàn có thể ăn được. Loài cá này không mang độc tố bẩm sinh và cũng không có bất kỳ điều luật nào cấm cản việc chế biến chúng. Thế nhưng khi bóc tách sâu vào từng lăng kính sinh học, kinh tế và thú y thì chúng ta sẽ thấy có đến 5 lý do khác nhau cùng ngăn cản con người làm điều đó.
Sau khi rời nhà người thân, gia đình không liên lạc được với ông T và phát hiện xe máy của nạn nhân bên bờ suối. Chính quyền địa phương và nhân dân đã xuyên đêm tìm kiếm, đến sáng 17/9 phát hiện thi thể nạn nhân.
Thứ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Phạm Ngọc Thưởng cho rằng Trường tiểu học Nha Trang có quy mô lớn hơn một số trường đại học trên cả nước, việc sắp xếp đã thực hiện đúng theo quy định.