Thông gia lần đầu lên chơi, tôi chỉ nấu bữa cơm 4 món nhưng sau hôm đó con dâu thay đổi hẳn

Admin
Đến giữa bữa, mẹ con dâu bất ngờ nói: "Lâu lắm rồi tôi mới được ngồi ăn một bữa cơm đông đủ như thế này".

Ngày con trai báo bố mẹ vợ sẽ sang chơi lần đầu sau khi hai đứa cưới, tôi bỗng thấy lo. Tôi đứng trước tủ lạnh rất lâu, nghĩ xem nên chuẩn bị mâm cơm thế nào. Làm nhiều thì sợ người ta ngại, làm đơn giản lại sợ bị cho là không coi trọng. Nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định nấu đúng những món cả nhà vẫn ăn hằng ngày: đĩa thịt rang, bát canh rau ngót nấu tôm, cá hấp gừng và đĩa rau luộc chấm kho quẹt.

Bữa cơm diễn ra nhẹ nhàng hơn tôi tưởng. Ban đầu ai cũng còn khách sáo, nhưng chỉ một lúc sau, mọi người vừa ăn vừa hỏi thăm công việc, kể chuyện con cái, không khí cũng dần cởi mở hơn. Đến giữa bữa, mẹ con dâu bất ngờ nói: "Lâu lắm rồi tôi mới được ngồi ăn một bữa cơm đông đủ như thế này".

Ảnh minh họa

Thấy tôi ngạc nhiên, chị cười rồi kể vợ chồng bận làm ăn, con cái mỗi đứa một lịch nên hiếm khi cả nhà ngồi chung một mâm. Có hôm nấu xong thì người này chưa về, người kia lại ăn vội rồi đi. Mâm cơm vẫn có, nhưng cảm giác sum vầy thì ngày càng ít. Nghe chị nói, tôi chợt nhận ra điều nhiều gia đình thiếu bây giờ không phải món ngon, mà là thời gian dành cho nhau.

Sau khi khách về, con dâu xuống bếp phụ tôi rửa bát. Con nhỏ nhẹ nói: "Mẹ ơi, hôm nay con mới hiểu vì sao chồng con lúc nào cũng nhớ cơm nhà". Tôi hỏi sao lại nói vậy, con bảo từ nhỏ nhà ngoại ít khi ăn cùng nhau, ai đói thì ăn trước, ai bận thì ăn sau. Con vẫn nghĩ bữa cơm chỉ cần ăn no là được, đến hôm nay mới thấy một mâm cơm có đủ tiếng cười, đủ những câu hỏi han mới thực sự là điều khiến người ta muốn trở về.

Từ hôm đó, con thay đổi. Không phải ngày nào cũng nấu mâm cao cỗ đầy, mà con bắt đầu cố gắng về nhà đúng giờ để ăn cơm cùng chồng. Cuối tuần, hai đứa chủ động mời bố mẹ hai bên sang dùng bữa. Những món ăn vẫn rất giản dị, nhưng căn bếp lúc nào cũng rộn ràng hơn trước.

Đến giờ tôi vẫn nghĩ, điều khiến hai bên thông gia gần nhau hơn hôm ấy không phải vì tôi nấu ăn ngon hay chuẩn bị chu đáo. Chỉ là ai cũng cảm nhận được sự chân thành trong một bữa cơm đúng nghĩa gia đình.

Có lẽ, một mâm cơm không cần nhiều sơn hào hải vị mới đáng nhớ. Chỉ cần những người ngồi quanh bàn thật lòng muốn dành thời gian cho nhau, biết lắng nghe và hỏi han nhau sau một ngày dài, thì đó đã là bữa cơm đủ đầy nhất. Có những điều tưởng rất bình thường, nhưng lại là ký ức khiến người ta nhớ mãi khi nhắc về một mái nhà.