
Trần Trà My bị khiếm khuyết rất nặng nhưng cô vẫn tự vượt lên trong cuộc sống và viết văn
Một hành trình đặc biệt đến khó tin với ước mơ cháy bỏng và ý chí mãnh liệt vượt qua chính mình...
Còn nhớ hồi đầu mùa đại dịch năm 2020, anh nhà báo phụ trách mảng phóng sự báo Tuổi Trẻ đã gợi ý tôi viết tự truyện đời mình.
Anh bảo: "Tôi tin sẽ không ai viết hay bằng chính em". Lúc ấy tôi đã lắc đầu từ chối. Bởi tôi mới 34 tuổi, cũng trải qua nhiều sóng gió cuộc đời khiếm khuyết nhưng tôi vẫn cảm giác chưa đủ "đô" thăng trầm cuộc sống.
Muốn hình đội vương miện trên bìa tự truyện
Anh nhà báo vẫn kiên trì động viên tôi qua các tin nhắn mỗi ngày: "Viết đi em!".
Và rồi mùa dịch ập tới, tôi bị chôn chân trong căn trọ 16m2, các dự án thiện nguyện và truyền lửa của tôi ngưng lại hết. Khi đó tôi mới thật sự tập trung được để viết một mạch 11 kỳ tự truyện mang tên Tôi là thiên thần 6 chân.
Và trong quá trình ngồi viết ấy, cái đầu bay bổng của tôi lại không chịu ngồi yên. Tôi mơ mộng sách được xuất bản và tôi hình dung ra bìa sách luôn rồi. Đó là hình ảnh mình trong bộ đầm dạ hội lấp lánh phong cách hoa hậu, trên đầu tôi được đội vương miện sắc đẹp.
Năm 2011, khi nghỉ việc ở công ty về dịch vụ y tế gia đình, tôi được cô giáo dạy PR đưa vào làm mảng truyền thông cho một cuộc thi nữ hoàng trang sức. Sau đó tôi được giới thiệu làm truyền thông cho một công ty trang sức ngọc trai và chế tác vương miện hoa hậu Việt Nam năm 2012.
Thời gian đó, tôi và anh nghệ nhân Hồ Thanh Tuấn hay tâm sự với nhau về vương miện. Tôi mê mẩn từ khi họ vẽ trên bảng giấy cho tới khi ra thành phẩm. Nhưng lúc đó tôi chẳng dám mơ.
Còn nhớ năm 2013, cuộc thi "Vẻ đẹp vầng trăng khuyết" được tổ chức. Sau đêm chung kết, người bạn phóng viên nhắn tin tôi rằng: "Lần tới chị nhớ tham gia nhé. Em tin chị sẽ có giải". Rồi những năm tổ chức thi tiếp theo, các anh chị phóng viên hai miền cũng nhắn tin động viên tôi tham gia nhưng tôi từ chối vì ngại.
Đến năm 2015-2016, tôi đọc báo đưa tin vài nước trên thế giới đã tổ chức thi hoa hậu, người mẫu cho người khuyết tật. Thậm chí có những bạn khuyết tật đã sống được bằng nghề người mẫu quảng cáo và có cả công ty quản lý các bạn ấy như một người bình thường. Từ đó tôi bắt đầu nhen nhóm ước mơ và chờ đợi...
Đến năm 2019 khi cuộc thi "Vẻ đẹp vầng trăng khuyết" và cả thêm cuộc thi "Đại sứ áo dài" dành cho người khuyết tật do NTK Nguyễn Việt Hùng tổ chức, tôi đã mạnh dạn đăng ký tham gia nhưng tới phút cuối tôi lại xin lút lui.
Có thể tôi mặc cảm về cách phát âm ngọng nghịu không rõ tiếng của mình hoặc trong tiềm thức đã thôi thúc mình phải dừng lại, rèn luyện nội lực để chờ đợi một điều gì đó ở tương lai sau này...
Rồi từ năm 2020, tôi không còn làm khán giả đơn thuần ngồi xem các cuộc thi hoa hậu nữa. Tôi chuyển qua trạng thái học để sau này đi thi có vương miện thì mới đưa vào bìa sách tự truyện được.
Trong suốt năm năm, tôi ngồi xem các cuộc thi hoa hậu. Hễ ai đoạt giải là tôi tìm tài khoản MXH của họ để theo dõi.
Trên bàn làm việc của mình, tôi luôn để sẵn cái gương nhỏ để vừa xem vừa bắt chước các biểu cảm gương mặt trước ống kính. Ngoài ra tôi tìm xem các đoạn video ứng xử top 3 hoặc top 5 của các cuộc thi hoa hậu.
Còn trên Facebook cá nhân, tôi bắt đầu đa dạng hình ảnh hơn và thay vì mặc cảm thân hình không hoàn hảo, tôi đã chuyển qua trạng thái tư duy mình đang mang một thân hình đặc biệt.
Thay vì tự nhận mình là người khuyết tật, tôi sửa thành mình chỉ là phụ nữ mang trong mình những giới hạn hình thể.

Những ngày tập luyện đẫm mồ hôi để dự thi của Trà My
Rào cản nói ngọng
Thế rồi vào một ngày cuối tháng 1-2025, một người bạn gửi cho tôi thông tin về cuộc thi "Hoa hậu trăng khuyết Việt Nam". Ngay lập tức chữ "hoa hậu" đập vào mắt tôi để tôi nhớ về ước mơ của mình năm năm nay.
Tôi search các trang báo đưa tin về buổi họp báo đầu tiên được tổ chức ngày 19-1-2025 tại Đài phát thanh - truyền hình Bình Dương cũ.
Trong đầu tôi bắt đầu reo vui nhưng tôi phải khựng lại một chút để đọc kỹ thể lệ cuộc thi, vì học vấn của tôi chỉ là tự học trong khi các cuộc thi hoa hậu bình thường yêu cầu tối thiểu phải học hết phổ thông.
Và may quá, đây là cuộc thi dành cho nhóm người yếu thế nên có vài quy chế được thay đổi cho phù hợp với thực tế người khuyết tật.
Trong đường link đăng ký online có mục chia sẻ câu chuyện cá nhân, tôi không ngần ngại viết mục tiêu của mình: "Nếu giấc mơ đội vương miện Hoa hậu trăng khuyết Việt Nam 2025 trở thành hiện thực, tôi sẽ đưa hình ảnh vương miện vào ảnh bìa tự truyện Tôi là thiên thần 6 chân.
Đây không chỉ là dấu mốc cá nhân mà còn là cách để hình ảnh Hoa hậu trăng khuyết Việt Nam được lan tỏa rộng rãi trong nước và vươn ra quốc tế. Qua đó tôi mong muốn gửi đi một thông điệp rõ ràng: Việt Nam là một đất nước nhỏ nhưng luôn giàu lòng nhân ái và tiên phong tạo ra những sân chơi hòa nhập cho phụ nữ yếu thế".
Ngày 19-3-2025, khi buổi họp báo thứ hai ra mắt ở Hà Nội, tôi cũng bay ra tham dự. Thật ra, tôi "ủ mưu" xem các "đối thủ" của mình là ai để còn vạch ra "chiến lược" thi. Bởi trước đó, ngày ngày tôi đều truy cập vào web cuộc thi, đọc từng hồ sơ thí sinh và "khoanh vùng" ai sẽ là "đối thủ" của mình trong cuộc thi này.
Ở dàn thí sinh Hà Nội đa số là các bạn bị tai nạn hoặc bị bệnh gì đó nên dẫn tới các chức năng khuyết tật khác nhau nhưng họ vẫn nói năng, hát hò, nhảy múa bình thường.
Sau buổi họp báo, một người bạn đã nói với tôi rằng: "My ơi, anh thấy không ổn cho em, em bé tí tẹo, đi không được, nói không xong, làm sao em đấu lại họ?".
Tôi bắt đầu lo sợ, vì kế hoạch ban đầu cuộc thi sẽ diễn ra vào dịp đại lễ 30-4, tức tôi chỉ có hơn một tháng chuẩn bị và điều quan trọng là làm sao cải thiện được phát âm của mình để trả lời ứng xử.
Đầu tháng 4 ban tổ chức làm buổi đào tạo cho các bạn thí sinh miền Nam và đây cũng là buổi gặp gỡ đầu tiên giữa ban tổ chức với thí sinh phía Nam. Trong phần giới thiệu bản thân, mỗi thí sinh đứng lên tự giới thiệu về mình. Riêng tôi vì lúng túng lo sợ, tôi đã làm không tốt.
Tối hôm đó về nhà, tôi lại rơi vào trạng thái thất vọng nhiều hơn. Bởi cả dàn thí sinh hai miền thì tôi là người khó khăn nhất trong vấn đề phát âm. Mà muốn đội vương miện là phải phát âm được trước ban giám khảo.
Tôi bắt đầu tìm người hỗ trợ dạy mình phát âm và dạy mình ứng xử. Đa số đều là các anh chị làm trong nghề MC, họ dạy tôi qua video hằng đêm. Bên cạnh đó là tuần hai buổi học yoga và một buổi đi bấm huyệt.
Tôi hay gọi đùa rằng đây là một hành trình lột xác trong đau đớn để mong cải thiện phát âm của mình. Mỗi tuần tôi có 2-3 buổi tập yoga và mỗi buổi tập kéo dài 60 phút với cường độ mạnh. Mỗi ngày tập là phải có một ngày nghỉ để phục hồi cơ.
Tôi luôn nhờ chị HLV dạy cho mình những tư thế khó để giúp tôi tập rèn luyện nhịp thở và đánh thức cơ xương khớp đang ngủ quên trong cơ thể khiếm khuyết. Có những buổi tập khi về đến nhà tôi chỉ kịp thay bộ áo quần rồi lăn ra ngủ mê mệt...
Mọi người khi xem các video và hình ảnh trên mạng xã hội đều ngạc nhiên không hiểu sao cơ thể tôi dẻo dai được như vậy?
Tuy nhiên tôi luôn nghĩ rằng khi có ước mơ khát khao chinh phục điều gì đó thì mọi đau đớn thể xác đều không đáng sợ. Và điều quan trọng là yoga giúp tôi rèn được nội lực và kiểm soát hơi thở của mình...
----------------------------
Kỳ tới: Chạm đến ước mơ