Trong khoảnh khắc tri ân, tôi chỉ muốn nói điều giản dị chưa kịp nói cùng thầy dạy văn của mình. Những gì tôi có hôm nay chính là nhờ những trang sách thầy trao ngày ấy.
Đường "cõng chữ lên bản" của cô giáo ở Thanh Hóa
Tôi thuộc thế hệ 9X đời đầu, lớn lên trong thiếu thốn ở vùng biên Bù Đốp, Bình Phước (nay là xã Thiện Hưng, Đồng Nai), nơi có gió bụi đỏ đường, rừng cao su và những đêm Tấm lòng của học trò là nơi trong sáng và công bằng nhấtNước mắt tôi chực trào trước những bông hoa dại chân phương của học tròCô trò gây quỹ nhờ báo Tuổi Trẻ gửi đồng bào vùng lũ
Tôi vui khi nhà mình ở gần trường vì gặp thầy cô lúc nào cũng được, chuyện gì khó chỉ cần chạy sang là có người giải đáp. Nhưng cũng vì thế mà tôi luôn "bị để ý". Đến khi lớn lên, tôi mới hiểu đó chính là sự quan tâm âm thầm bao bọc tuổi thơ mình.
Thầy dạy văn tôi tên Nhân, người miền Trung. Thầy đến vùng viễn biên công tác, sống trong khu tập thể giáo viên cũ kỹ. Dãy nhà cấp bốn ở góc cuối trường học, nằm im lìm dưới hàng bạch đàn già. Phòng thầy đơn sơ, cái giường sắt cũ, cái bàn gỗ bạc màu, cái quạt kêu rè rè và giá sách nhỏ nghiêng nghiêng.
Đối với đứa trẻ ở vùng biên như tôi, vốn quanh năm chỉ có sách giáo khoa và cuốn văn mẫu, thì giá sách ấy chính là kho báu.
Một lần, tôi đánh liều hỏi: "Thầy ơi, em mượn sách được không?".
Thầy cười hiền: "Sách để đọc mà em. Thích cuốn nào thì lấy".
Và từ hôm ấy, thế giới của tôi rộng ra theo từng trang sách thầy cho mượn.
Tôi đọc Dế mèn phiêu lưu ký, Tuổi thơ dữ dội, Những ngày thơ ấu, rồi những tập thơ Xuân Diệu, Huy Cận… Từng bài thơ, câu văn chạm vào trái tim đứa trẻ nghèo theo cách êm ái mà sâu sắc.
Tôi biết rung động, biết suy ngẫm, biết lặng đi vì cái đẹp của chữ nghĩa.
Thầy không nói nhiều, nhưng chính giá sách nghiêng nghiêng của thầy đã dựng cho tôi mái nhà tinh thần đầu tiên của cuộc đời.
Lời thầy dạy còn mãi
Tiết văn với thầy Nhân thú vị, đó là nơi cảm xúc được đánh thức. Giọng thầy trầm và ấm, đọc thơ như kể câu chuyện thấm vào đất. Thầy dạy chúng tôi hiểu trước khi thuộc, nghĩ trước khi viết và cảm bằng trái tim trước khi cầm bút.
Những thầy cô trẻ mãi không giàĐỌC NGAY
Có lần thầy nói: "Hạnh phúc không phải chuyện lớn lao đâu. Hiểu được một câu văn đẹp, biết thương một nhân vật khổ, đó cũng là hạnh phúc rồi".
Lúc nhỏ tôi chưa hiểu hết. Nhưng khi lớn lên, tôi dần thấy câu nói ấy như ngọn đèn soi những năm dài sau này, khi tôi biết tìm niềm vui trong một trang sách, biết xót xa cho nỗi đau của người khác, biết sống hòa đồng, bao dung và yêu thương hơn.
Thầy đã dạy tôi yêu chữ nghĩa. Rồi từ chữ nghĩa, thầy dạy tôi biết yêu người.
Khi tôi lên đại học, mỗi lần về quê đều ghé thăm thầy. Thầy vẫn vậy, nụ cười hiền như xưa. Thầy không hỏi nhiều tôi đang làm gì, đi làm ở đâu, lương bao nhiêu. Thầy chỉ hỏi: "Em còn đọc sách không?".
Ngày ấy, tôi không hiểu sao thầy cứ hỏi mãi câu ấy. Sau này tôi mới biết, bên cạnh quan tâm tôi thành công đến đâu, thầy chỉ muốn tôi đừng đánh mất sự tử tế, bao dung mà chữ nghĩa gieo vào lòng.
Rồi một ngày, tôi bàng hoàng nhận hung tin: thầy mất vì bệnh.
Tôi ngồi rất lâu trước hiên nhà, để ký ức ùa về. Đó là những buổi trưa ôm sách về, bụi đỏ bám đầy bìa, giọng thầy đọc thơ trong lớp học nhỏ…
Nỗi buồn ấy thấm sâu, âm ỉ như thể một phần tuổi thơ đã khép lại cùng thầy.
Nhân Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi chợt thấy mình như trở về vùng viễn biên năm nào, nơi có thầy Nhân với giá sách nhỏ và nụ cười hiền. Dù thầy không còn nữa, những điều thầy dạy yêu chữ nghĩa, sống tử tế, bao dung vẫn đi cùng tôi đến hôm nay.
Cả lớp ngạc nhiên khi thầy mặc bộ vest đen, mang theo khay trầu rượu lên lớp, giọng trầm lắng hẳn
Như mọi khi, thầy từ văn phòng bước nhanh đến lớp. Ngày thường thầy mặc áo sơ mi, quần tây, đi giày, hôm nay thầy mặc bộ đồ vest màu đen. Một tay thầy xách cặp da, tay kia thầy ôm khay trầu rượu.
Bí thư Thành ủy nhấn mạnh, để xứng đáng với tên gọi Thành phố Hồ Chí Minh, thành phố phải thể hiện bằng những kết quả cụ thể trong phát triển kinh tế - xã hội, xây dựng Đảng và hệ thống chính trị trong sạch, vững mạnh, nâng cao chất lượng quản trị đô thị và chăm lo tốt hơn đời sống nhân dân.
Vợ chồng giám đốc Công ty Herbitech bị cáo buộc sản xuất gần 13 triệu sản phẩm thực phẩm bảo vệ sức khỏe giả, trong đó có nhiều sản phẩm dinh dưỡng dành cho trẻ em, bằng cách cắt giảm hoặc thay thế thành phần công bố để giảm giá thành.
Sau nhiều đồn đoán về số phận của "Chiếc kén" (Chrysalis), bộ phim đã chính thức ra mắt khán giả trong khuôn khổ Liên hoan phim châu Á Đà Nẵng (DANAFF) 2026 với phiên bản đã được chỉnh sửa. Đáng chú ý, toàn bộ hình ảnh và giọng nói của diễn viên Trương Ngọc Ánh trong phim đã được thay thế bằng các công nghệ hậu kỳ, trong đó có AI.
Sáng 2/7, Tp. Hồ Chí Minh long trọng tổ chức Lễ kỷ niệm 50 năm ngày thành phố vinh dự mang tên Bác. Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm dự và phát biểu chỉ đạo tại buổi lễ.
Một cô gái ở tuổi 19 chưa kịp tận hưởng trọn vẹn những năm tháng đại học thì đã phải đối mặt với ung thư vú giai đoạn ba. Hành trình điều trị cứu sống cô cũng đồng thời đẩy cô vào thời kỳ mãn kinh sớm, trùng với thời điểm mẹ ruột trải qua giai đoạn mãn kinh tự nhiên.
Sau khi nhận thông tin phản ánh từ dư luận về việc một phụ xe buýt tuyến số 27 có thái độ ứng xử không chuẩn mực và từ chối thẻ vé điện tử hợp lệ của khách, Trung tâm Quản lý và Điều hành giao thông TP Hà Nội đã vào cuộc xác minh, yêu cầu lập biên bản xử lý.
Trận địa pháo hoa tầm cao tại khu vực đầu đường hầm sông Sài Gòn (phường An Khánh) và 15 địa điểm trên toàn địa bàn TP.HCM sẽ đồng loạt khai hỏa vào tối 2-7.