Sắp đến ngày cưới con riêng của chồng, tôi thường gặp gỡ một nhân vật mà mỗi lần nhìn thấy chị ấy, ánh mắt chồng tôi đều rất lạ

Admin
Đó là thứ tình cảm được tạo nên từ hàng chục năm cùng nhau chịu đói chịu khổ.

Nếu chỉ nhìn cuộc sống hiện tại của gia đình tôi, nhiều người sẽ nghĩ tôi là người phụ nữ may mắn. Chồng tôi có cơ sở kinh doanh riêng, thu nhập mỗi tháng vài chục triệu. Nhà cửa ổn định, con cái ngoan ngoãn, kinh tế không còn phải lo nghĩ như trước.

Nhưng có những chuyện không ai nhìn thấy được. Tôi là người vợ thứ hai của anh.

Trước tôi, anh từng có một cuộc hôn nhân kéo dài gần 20 năm với chị Hoàn. Hai người lấy nhau từ khi còn rất trẻ, lúc trong tay chẳng có gì ngoài vài bộ quần áo và những dự định về tương lai. Theo lời anh kể, chị Hoàn là người phụ nữ chịu thương chịu khó. Những năm tháng nghèo khó nhất, chị vừa đi làm vừa chăm con, có đồng nào cũng chắt bóp cho gia đình.

Chỉ tiếc là cuộc sống không phải lúc nào cố gắng cũng được đền đáp. Hết lần này đến lần khác, việc làm ăn của anh thất bại. Mở quán thì lỗ, buôn bán thì ế, tiền kiếm được không đủ trả nợ. Càng nghèo khó, vợ chồng càng dễ nảy sinh mâu thuẫn. Những cuộc cãi vã ngày một nhiều hơn rồi cuối cùng họ ly hôn.

Sau khi chia tay, anh rời quê đi làm đủ nghề. Mấy năm sau, trong một lần quen biết qua người thân, anh gặp tôi. Khi ấy anh vẫn chưa khá giả gì. Gia đình tôi thương hoàn cảnh của anh nên cũng giúp đỡ vốn liếng, giới thiệu mối làm ăn. Từng chút một, công việc ổn định hơn rồi chúng tôi kết hôn. Nhiều năm qua, tôi luôn nghĩ mình và anh có một cuộc sống riêng khá yên ổn.

Cho đến gần đây, con trai chung của anh và chị Hoàn sắp kết hôn. Đám cưới của con là chuyện trọng đại nên cả hai bên gia đình thường xuyên gặp mặt để bàn bạc. Vì thế, anh và chị Hoàn cũng gặp nhau nhiều hơn.

Ban đầu tôi không để ý nhưng càng về sau, tôi càng thấy trong ánh mắt chồng có điều gì đó rất khác.

Sắp đến ngày cưới con riêng của chồng, tôi thường gặp gỡ một nhân vật mà mỗi lần nhìn thấy chị ấy, ánh mắt chồng tôi đều rất lạ- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Mỗi lần nhắc đến chị Hoàn, giọng anh luôn nhẹ đi vài phần. Anh hay kể rằng ngày xưa chị ấy khổ thế nào, đã cùng anh vượt qua những năm tháng khó khăn ra sao. Có lần ngồi uống trà, anh nhìn tấm ảnh con trai gửi trong nhóm gia đình rồi buột miệng nói: "Nghĩ cũng lạ thật. Hồi đó nghèo đến mức mua cho con bộ quần áo mới còn khó".

Nói xong anh cười, nhưng ánh mắt lại xa xăm. Tôi biết anh không còn yêu chị Hoàn theo nghĩa vợ chồng nhưng tôi cũng biết anh vẫn thương chị. Đó là thứ tình cảm được tạo nên từ hàng chục năm cùng nhau chịu đói chịu khổ.

Điều khiến tôi khó chịu nhất là bây giờ cả hai người đều sống tốt. Anh đã có cơ sở kinh doanh ổn định. Chị Hoàn cũng không còn là người phụ nữ chật vật ngày xưa. Nghe đâu chị đã mở được 3 cửa hàng riêng, việc làm ăn rất phát đạt. Mỗi lần gặp nhau bàn chuyện cưới xin cho con, họ nói chuyện tự nhiên như những người bạn cũ. Có khi còn cùng cười vì những kỷ niệm nghèo khó năm nào. Những lúc ấy, tôi lại thấy mình giống người đứng bên ngoài.

Tôi không có mặt trong quãng thời gian khó khăn nhất của cuộc đời anh. Tôi chỉ xuất hiện khi mọi thứ đã dần ổn định.

Đám cưới của con trai đang đến rất gần. Tôi vẫn đi cùng chồng trong những buổi gặp mặt, vẫn cười nói bình thường với chị Hoàn. Chị là người tử tế, chưa từng làm điều gì khiến tôi phải khó chịu. Nhưng càng nhìn thấy sự trân trọng mà chồng dành cho người phụ nữ đã từng đi cùng anh qua những năm tháng cơ cực, lòng tôi lại càng nặng nề. Có lẽ thứ khiến tôi bất an không phải là hiện tại, mà là cảm giác mình sẽ mãi không thể bước vào một phần ký ức rất quan trọng trong cuộc đời chồng mình, tôi nên làm thế nào để gạt bỏ những suy nghĩ này đây?