Một tháng ở cữ được em chồng chăm như bà hoàng, đến phút cuối tôi mới hiểu mọi sự chu đáo đều có cái giá của nó

Admin
Đến tối, khi chỉ còn hai vợ chồng, tôi vẫn thấy trong lòng nặng trĩu.

Đây là lần đầu tôi sinh con nên gần như không có kinh nghiệm gì. Những ngày chuẩn bị vào viện, điều khiến tôi lo nhất không phải chuyện đau đẻ mà là quãng thời gian ở cữ sau đó. Mẹ đẻ tôi ở xa, sức khỏe lại không tốt nên không thể lên chăm con gái. Mẹ chồng thì vẫn còn đi làm. Tôi đã tính đến chuyện thuê người chăm theo giờ vì sợ chồng vừa đi làm vừa lo cho hai mẹ con sẽ quá vất vả.

Đúng lúc ấy, em chồng tôi chủ động gọi điện cho tôi nói sẽ lên ở cùng. Em bảo để em chăm chị, vừa tiết kiệm tiền thuê người ngoài, vừa là người nhà nên ai cũng yên tâm hơn. Tôi thật sự rất cảm động.

Quả đúng như lời em nói, suốt thời gian ở cữ, tôi gần như không phải động tay vào việc gì. Em dậy từ sớm nấu ăn, hầm đủ món cho tôi bồi bổ, giặt giũ quần áo của hai mẹ con, dọn dẹp nhà cửa, bế cháu mỗi khi tôi mệt. Có những đêm con quấy khóc, em còn chủ động bế cháu đi lại trong phòng để tôi ngủ thêm. Nhiều hôm sáng dậy, tôi mới biết em gần như thức trắng cả đêm.

Chồng tôi cũng khen em gái hết lời, còn bảo sau này nhất định phải cảm ơn em thật tử tế. Tôi cũng nghĩ như vậy. Trong lòng luôn biết ơn vì nếu không có em chồng, tháng đầu sau sinh của tôi chắc chắn sẽ vất vả hơn rất nhiều.

Đến ngày cháu đầy tháng, cả nhà làm mâm cơm nhỏ. Ai cũng vui vẻ, còn mẹ chồng liên tục khen con gái đảm đang, biết thương anh chị. Sau bữa cơm, em chồng thu dọn đồ đạc để về.

Tôi cứ nghĩ em chỉ chào mọi người rồi về như bình thường. Không ngờ trước lúc ra cửa, em lại ngập ngừng nói muốn trao đổi riêng với vợ chồng tôi.

Em bảo suốt gần một tháng qua đã bỏ hết công việc để lên chăm chị dâu. Nếu đi làm bình thường thì em cũng có thu nhập. Vì vậy em mong anh chị hỗ trợ 10 triệu coi như tiền công chăm ở cữ.

Một tháng ở cữ được em chồng chăm như bà hoàng, đến phút cuối tôi mới hiểu mọi sự chu đáo đều có cái giá của nó- Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Tôi chết lặng, tôi cứ đứng nhìn em mà không biết phải phản ứng thế nào. Trong đầu tôi chưa từng xuất hiện ý nghĩ em lên chăm mình là một công việc có trả phí. Tôi luôn nghĩ đó là tình cảm giữa người trong gia đình. Nếu biết ngay từ đầu sẽ có chuyện tính tiền công, có lẽ tôi đã thuê hẳn một người chăm sóc chuyên nghiệp để mọi thứ rõ ràng.

Thấy tôi im lặng, em giải thích rằng em cũng khó khăn, cũng đang phải đi làm kiếm tiền, hơn nữa số tiền đó cũng chỉ bằng một phần nhỏ nếu thuê người ngoài. Em còn nói nếu thuê dịch vụ chắc chắn còn tốn gấp đôi, gấp ba.

Nghe vậy, tôi càng thấy khó chịu. Đúng là nếu thuê người ngoài thì có khi còn tốn nhiều hơn. Cũng đúng là em đã bỏ thời gian, công sức và cả thu nhập để chăm mẹ con tôi. Nhưng điều khiến tôi không chấp nhận được là suốt từ đầu đến cuối, em chưa từng nhắc một lời về chuyện tiền bạc.

Nếu ngay từ đầu em nói rõ rằng em mong anh chị hỗ trợ một khoản, tôi nghĩ mình sẽ đồng ý. Thậm chí nếu hợp lý, tôi còn chủ động gửi thêm vì biết em đã rất vất vả. Đằng này, em chọn cách chăm sóc tôi bằng tất cả sự chu đáo, để tôi mang ơn suốt cả tháng, rồi đến lúc chuẩn bị về mới đưa ra yêu cầu. Cảm giác biết ơn trong tôi bỗng trở nên rất lẫn lộn.

Cuối cùng, chồng tôi vẫn chuyển cho em 10 triệu. Anh bảo coi như bù lại khoản thu nhập em đã mất và cảm ơn vì đã chăm sóc hai mẹ con. Tôi không phản đối trước mặt mọi người vì không muốn không khí ngày đầy tháng của con trở nên căng thẳng.

Đến tối, khi chỉ còn hai vợ chồng, tôi vẫn thấy trong lòng nặng trĩu. Tôi không tiếc 10 triệu, cũng không phủ nhận công sức của em chồng. Điều khiến tôi khó chịu là cách mọi chuyện diễn ra. Một việc xuất phát từ tình thân, đến phút cuối lại giống như một giao dịch đã hoàn thành, chỉ còn chờ thanh toán. Nếu là mọi người, trong hoàn cảnh ấy, mọi người sẽ vui vẻ gửi tiền như một lời cảm ơn hay cũng cảm thấy hụt hẫng như tôi?