Lập di chúc đừng dại tiết lộ, tôi bị các con 'từ mặt' vì cho cháu thừa kế nhà

Admin
Tôi hối hận vì công khai di chúc, cho cháu đích tôn thừa kế phần lớn gia sản; phần còn lại chia đều cho 3 con; hai đứa con gái gần như "từ mặt" tôi sau đó.

Tôi rất đồng cảm với tác giả bài “ Chia hết 1.000m² đất cho các con , tôi ăn nhờ ở đậu trong chính nhà mình”. Tình cảm của tôi và các con cũng tan nát liên quan đến việc chia tài sản, chỉ khác là tôi vẫn đang nắm tài sản trong tay, chỉ mới quyết định công bố nội dung di chúc.

Vợ mất sớm, bản thân sức khỏe ngày càng suy giảm nên sang tuổi 70, tôi lập di chúc để phân định tài sản thừa kế cho con cháu. Tôi nghĩ chuyện này nên rạch ròi sớm khi mình còn minh mẫn để tránh những tranh chấp về sau. Không ngờ, bầu không khí ấm cúng, chan hòa trong gia đình từ đó mất hẳn.

Nguồn gốc sự bất mãn này chính là quyết định chia thừa kế , trong đó tôi để lại phần lớn tài sản, bao gồm căn nhà đang ở và mảnh đất hương hỏa, cho đứa cháu đích tôn.

Hai con gái đều đã lấy chồng, cuộc sống riêng ổn định. Con trai út đã cho tôi đứa cháu đích tôn. Tôi nghĩ rất đơn giản rằng trách nhiệm giữ gìn hương khói, thờ cúng tổ tiên và tiếp nối gia phả thuộc về con trai và sau là đứa cháu này. Con gái lấy chồng thì theo họ nhà chồng, hưởng phúc phần bên ấy.

Vì thế khi lập di chúc phân chia tài sản, tôi để lại ngôi nhà rộng 150m² trên mảnh đất đang sống cho cháu nội để lo hương hỏa. Phần đất vườn 200m² thì chia đều cho 3 đứa con.

Chia phần lớn tài sản cho cháu đích tôn, tôi bị các con gái ghẻ lạnh. (Ảnh minh họa: iStock)

Không ngờ, khi tôi để luật sư công khai nội dung di chúc này trong buổi họp gia đình, phản ứng của mọi người lại hoàn toàn vượt quá tưởng tượng.

Các con gái phản đối gay gắt nhất, bảo rằng tôi trọng nam khinh nữ, đối xử bất công giữa con trai và con gái, giữa cháu nội và cháu ngoại. Con gái lớn bảo “thời đại nào rồi mà bố còn giữ cái tư tưởng cổ hủ đó, con nào chẳng là con, cháu nào chẳng là cháu”. Nó đùng đùng nổi giận, chỉ mặt gọi tên thằng út, mắng nhiếc em trai là đồ bất tài, ăn bám bố mẹ từ nhỏ đến lớn, dùng con nhỏ để vơ vét tài sản.

Con gái thứ hai cũng hùa vào, lớn tiếng mắng vợ chồng em út là “loại tiểu nhân, lén lút dùng thủ đoạn để chiếm gần hết tài sản của bố mẹ”. Cháu nội tôi còn nhỏ cũng bị lôi vào mắng nhiếc.

Vợ chồng con trai tôi im lặng vì áp lực mà các chị dồn lên đầu. Không khí nặng nề đến mức không ai muốn ở quê thêm hôm nào.

Từ hôm đó, thái độ của các con gái thay đổi hẳn. Những cuộc điện thoại hỏi thăm thưa thớt rồi mất hẳn. Các con không về thăm tôi nữa. Ngay cả ngày giỗ mẹ vừa rồi, cả hai đều viện lý do công việc bận không về, chỉ gửi chút tiền thắp hương qua tài khoản.

Nhìn mâm cơm ngày giỗ lạnh lẽo vắng vẻ, tôi nghẹn đắng trong lòng. Tiền bạc suy cho cùng cũng chỉ là vật ngoài thân, không ngờ lại khiến tình cảm gia đình rạn nứt đến mức đó. Việc các con gái oán hận đến mức gần như từ mặt bố trở thành vết thương nhức nhối tuổi già của tôi.

Tôi hối hận vô cùng. Tôi không thấy mình sai trong cách phân chia của mình, vì đó cũng là ý của bà nhà tôi khi còn sống; chỉ tiếc vì mình đã công bố di chúc. Biết thế tôi cứ im lặng mà làm, đợi đến khi nhắm mắt xuôi tay, văn bản đó mới được công bố và thi hành thì gia đình vẫn ấm êm, con cái vẫn hiếu thảo.

Cha mẹ nuôi vất vả con cả đời, nhưng cả khi con cái đã trưởng thành, chúng có thể chỉ vì sự không hài lòng với cách phân chia tài sản mà xa lánh, ghẻ lạnh, coi là mình có lý do chính đáng để không quan tâm đến bố mẹ nữa. Nếu tôi chia luôn nhà đất cho con cháu thay vì lập di chúc thừa kế thì không hiểu hậu quả còn lớn thế nào. Lúc đó trong tay không còn gì, hoàn toàn lệ thuộc vào con cái, chúng đối xử sao cũng phải chịu.

Thế nên, dù thương và tin tưởng con đến mấy, người già vẫn nên giữ sự quyền làm chủ tài sản của mình để duy trì khả năng sống độc lập và tôn nghiêm cho đến cuối đời. Nếu chia sớm tài sản để giúp cho con cái có vốn làm ăn thì cũng phải giữ lại phần đủ cho mình dùng; còn nếu lập di chúc thì không nên công bố. Chia như thế nào là quyền cha mẹ, việc giữ kín nội dung di chúc chẳng phải cái gì khuất tất mà để tránh những năng lượng tiêu cực không đáng có đầu độc những năm tháng tuổi già.

Bạn có đồng tình với quan điểm trên? Hãy chia sẻ ý kiến ở box bình luận bên dưới.