* TS BÙI SỸ LỢI (nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban về các vấn đề xã hội - nay là Ủy ban Văn hóa và Xã hội):
Có thể giảm tuổi trợ cấp hưu trí xã hội xuống 70 tuổi
Việc Quảng Ninh, TP.HCM và hiện nay Hà Nội tiếp tục đề xuất tăng mức trợ cấp hưu trí xã hội lên cao hơn so với mức chuẩn là rất đáng ghi nhận. Đồng thời cần khuyến khích tất cả các địa phương khi có điều kiện ngân sách cho phép đều nên xem xét thực hiện chủ trương này.
Thực tế với số tiền được tăng thêm 150.000 - 200.000 đồng/tháng so với mức tăng giá cả hiện nay và mức sống thực tế ở các địa phương này có ý kiến sẽ cho rằng không phải lớn. Nhưng nếu tính trên bình diện chung tất cả, số tiền này không hề nhỏ và thể hiện là sự nỗ lực, cố gắng chăm lo, nâng cao chất lượng cuộc sống người cao tuổi của các địa phương.
Tôi đã nhiều lần kiến nghị, trong thời gian tới cùng với việc nâng mức trợ cấp hưu trí xã hội, nếu đủ nguồn lực có thể xem xét giảm tiếp tuổi trợ cấp hưu trí xã hội xuống 70 tuổi.
Đồng thời, thời gian tới cần tiếp tục tập trung phát triển hệ thống an sinh xã hội theo hướng đa dạng, toàn diện, có tính chia sẻ giữa Nhà nước, xã hội và người dân, giữa các nhóm dân cư trong một thế hệ và giữa các thế hệ... bảo đảm bền vững, công bằng.
Đây là xu hướng tất yếu và sẽ khắc phục được tình trạng diện bao phủ thấp, mức hưởng thấp, chênh lệch giới trong thực hiện chính sách an sinh.
* Đại biểu TRẦN ANH TUẤN (TP.HCM):
Không chỉ là tăng tiền, mà là tái thiết hệ thống an sinh xã hội
Đề xuất của UBND TP Hà Nội nâng mức chuẩn trợ giúp xã hội từ 500.000 lên 700.000 đồng/tháng, cùng với các động thái trước đó từ Quảng Ninh và TP.HCM là tín hiệu tích cực, thể hiện nỗ lực của các địa phương trong chăm lo cho nhóm yếu thế.
Tuy nhiên việc tăng tiền trợ cấp chỉ là một phần nhỏ trong bài toán lớn hơn, đó là tái cấu trúc toàn bộ hệ thống an sinh xã hội để phù hợp với những chuyển động mới của xã hội Việt Nam.
Nếu chỉ dừng ở tăng mức trợ cấp tiền thì chính sách vẫn mang tính ngắn hạn, chưa đủ sức tạo chuyển biến lâu dài. Chúng ta đang sống trong một xã hội đang thay đổi rất nhanh: biến đổi dân số, tốc độ đô thị hóa, già hóa, lao động di cư, số hóa... Trong bối cảnh ấy chính sách an sinh cần chuyển từ "cứu trợ" sang "đầu tư xã hội", từ hỗ trợ cơ bản sang tăng năng lực và cơ hội cho người dân.
Thay vì chỉ hỗ trợ tiền, cần đầu tư vào các dịch vụ công thiết yếu dành riêng cho nhóm yếu thế như hệ thống chăm sóc sức khỏe ban đầu miễn phí, nhà ở xã hội cho người già neo đơn, trung tâm việc làm cho người khuyết tật, chương trình đào tạo kỹ năng số cho thanh niên thất nghiệp... Những chính sách này sẽ giúp người dân không chỉ vượt qua khó khăn tạm thời, mà còn có khả năng vươn lên, thoát nghèo bền vững.
Cùng với đó, sớm thiết lập một hệ thống an sinh số thông minh, sử dụng dữ liệu dân cư để tự động xác định người cần hỗ trợ, mức độ hỗ trợ và kiểm soát ngân sách minh bạch hơn. Đồng thời, chính sách cần có tính linh hoạt cao, ví dụ có thể tự động điều chỉnh mức trợ cấp theo mức sống của từng vùng, theo thời điểm giá cả biến động.
An sinh không chỉ là chi ngân sách, mà là cách Nhà nước chia sẻ rủi ro với người dân. Một quốc gia văn minh là quốc gia không để ai bị bỏ lại phía sau không phải bằng lời nói, mà bằng thể chế thông minh và hành động cụ thể.