Em gái đòi trả tôi đúng 327 triệu đồng sau 10 năm, tôi cầm sổ ngân hàng mà không hiểu chuyện gì

Admin
Mười năm trước, em gọi cho tôi lúc gần nửa đêm, khóc rất nhiều.

Tôi hơn em gái 9 tuổi. Bố mất sớm, mẹ một mình nuôi hai chị em khôn lớn nên từ nhỏ tôi luôn có suy nghĩ mình phải gánh vác nhiều hơn. Em học đại học, tôi là người đóng học phí. Em ra trường đi làm, tôi cũng là người cho mượn tiền thuê nhà, mua xe. Chồng tôi nhiều lần bảo tôi chiều em quá, nhưng tôi chỉ nghĩ đơn giản, chị em trong nhà giúp được nhau lúc nào thì giúp. Tôi chưa bao giờ ghi chép đã đưa em bao nhiêu, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện đòi lại.

Mười năm trước, em gọi cho tôi lúc gần nửa đêm, khóc rất nhiều. Em và chồng vừa ký hợp đồng mở cửa hàng nhưng đúng lúc đó đối tác rút lui, ngân hàng thúc khoản vay đến hạn. Em bảo chỉ cần xoay được hơn 300 triệu đồng là có thể giữ cửa hàng, nếu không sẽ mất trắng tiền cọc. Hôm ấy, tôi đã rút toàn bộ tiền tiết kiệm của hai vợ chồng, cộng thêm khoản vay của bạn bè để đưa cho em đúng 327 triệu đồng. Tôi chỉ nói một câu: "Khi nào ổn thì trả, không trả cũng được".

Ảnh minh họa

Sau lần ấy, việc làm ăn của em dần khởi sắc. Hai chị em vẫn qua lại bình thường nhưng tuyệt nhiên không ai nhắc đến khoản tiền năm xưa. Thỉnh thoảng chồng tôi còn hỏi đùa chắc em quên rồi. Tôi chỉ cười. Thật lòng, có lúc tôi cũng chạnh lòng vì nghĩ em chưa từng một lần nhắc đến, nhưng rồi lại tự an ủi rằng cuộc sống ai cũng có cái khó.

Tuần trước, em bất ngờ gọi tôi ra ngân hàng. Tôi tưởng em cần ký giấy tờ gì nên đi ngay. Vừa gặp, em đưa cho tôi một cuốn sổ tiết kiệm mới mở rồi bảo: "Chị kiểm tra đi".

Tôi mở ra thì thấy số tiền đúng 327 triệu đồng. Tôi ngẩng lên hỏi em có nhầm không, tôi còn đùa nếu trả thì cũng phải tính lãi hoặc làm tròn chứ sao lại đúng từng ấy.

Em cười, mắt đỏ hoe.

Em bảo suốt mười năm qua, tháng nào em cũng để dành một khoản vào tài khoản riêng. Ban đầu định gom đủ cả gốc lẫn lãi rồi mới đưa chị. Nhưng càng tính càng thấy không có con số nào đủ để trả hết ân tình của chị. Nếu trả nhiều hơn, chị chắc chắn sẽ không nhận. Nếu đưa ít hơn, chính em lại thấy áy náy. Cuối cùng, em quyết định trả đúng số tiền ngày ấy.

Tôi cầm cuốn sổ tiết kiệm mà không nói được gì.

Cuối cùng, tôi vẫn nhận số tiền ấy vì biết nếu từ chối, em sẽ day dứt. Nhưng ngay chiều hôm đó, tôi đưa lại cho em một nửa để em gửi vào quỹ học của hai đứa cháu. Em khóc, còn tôi cũng không cầm được nước mắt.

Nhiều người bảo tiền bạc là thứ dễ làm anh em xa nhau nhất. Tôi từng tin điều đó. Nhưng sau câu chuyện của chị em mình, tôi hiểu rằng thứ quyết định một mối quan hệ không phải là số tiền lớn hay nhỏ, mà là cách người ta trân trọng sự giúp đỡ của nhau. Mười năm chờ đợi, thứ tôi nhận lại không chỉ là 327 triệu đồng, mà còn là cảm giác mình đã không đặt niềm tin nhầm chỗ.