
Chị Nguyễn Thị Lệ Hiền và con trai Nguyễn Đăng Khoa thắp nén hương tưởng nhớ người chồng, người cha đã mất vì COVID-19 vào năm 2021. Sau biến cố, chị Hiền nghỉ nghề giáo mà chị đã theo 20 năm, chấp nhận bắt đầu lại từ đầu bằng công việc bán cà phê vỉa hè, làm bánh bột lọc... để có thời gian nuôi con - Ảnh: XUÂN MAI
"Nếu được một điều ước, em chỉ muốn gặp lại ba một lần nữa"
“Thứ hai tuần tới, ngày 19-7 âm lịch là tròn 5 năm ngày chồng chị mất vì COVID-19”. Tất bật pha cà phê phục vụ khách, chị Nguyễn Thị Lệ Hiền (ngụ phường Phước Kiển, TP.HCM) nhắc về ngày giỗ của chồng, cạnh bên cậu con trai Nguyễn Đăng Khoa chuẩn bị vào lớp 10 đang phụ mẹ.
Ngày COVID-19 ập đến, cả ba người trong gia đình đều lần lượt mắc bệnh, trong lúc đang chờ được tiêm vắc xin phòng COVID-19. Chị Hiền và Khoa may mắn vượt qua, còn chồng chị thì không.
Trước đó, chồng chị Hiền hoàn toàn khỏe mạnh. Anh từng là bếp trưởng và quản lý cho một nhà hàng sushi ở TP.HCM, là trụ cột vững chãi của hai mẹ con chị Hiền. Nhưng chỉ 10 ngày sau khi mắc COVID-19, chồng chị Hiền đã không qua khỏi sau cách ly, điều trị tại bệnh viện dã chiến.
Dù người cha của mình đã mất 5 năm, Khoa vẫn chưa bao giờ quên lời dặn của ba trước khi vào bệnh viện dã chiến. “Chờ ba, rồi ba sẽ về”. Nhưng sáng hôm sau một đêm ngủ dậy, Khoa nhận tin từ người chú là ba của mình đã qua đời.
Năm tháng trôi qua, Khoa lớn dần, nhưng câu chuyện về ba vẫn là điều em không dễ dàng nói ra.
Có lúc bạn bè hỏi về ba, Khoa lúng túng không biết phải trả lời thế nào. Có lúc thấy mọi người có đầy đủ ba mẹ, Khoa lại cảm thấy cô đơn.
Đến nay, khi chuẩn bị bước vào lớp 10, Khoa vẫn chưa thực sự có đủ can đảm để chủ động kể về mất mát ấy.
“Nếu được một điều ước, em chỉ muốn gặp lại ba một lần nữa, bởi ba rất thương em”, Khoa ngập ngừng nói.
Khoa lớn lên trong sự vất vả của mẹ nên sớm hiểu chuyện. Em cố gắng học tập và tranh thủ thời gian rảnh để phụ mẹ. Em cũng hiểu rằng mẹ đã từ bỏ một công việc quen thuộc để chọn một cuộc sống vất vả hơn, đổi lại có thể chủ động thời gian chăm sóc mình.
Với Khoa, mẹ luôn thương em, luôn cố gắng dành những gì tốt nhất cho mình. Còn với chị Hiền, Khoa là lý do để chị tiếp tục.
Sự ra đi của người cha, người chồng không chỉ để lại một khoảng trống tinh thần, mà còn khiến chị Hiền và Khoa mất đi trụ cột vững chãi. Từ biến cố ấy, cuộc đời của chị Hiền cũng rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.

Ngày mới của chị Hiền bắt đầu từ 3h sáng, khoảng 4h sáng chị đẩy xe cà phê ra vỉa hè đường Lê Văn Lương (xã Phước Kiển, TP.HCM) bán cho khách - Ảnh: XUÂN MAI
Gác lại nghề giáo viên 20 năm, ngày mới của người mẹ bắt đầu từ 3h sáng
Từng nhiều năm là giáo viên mầm non, nhưng sau khi chồng qua đời, chị Hiền quyết định nghỉ nghề giáo đã gắn bó 20 năm, bắt đầu làm sữa chua, bánh bột lọc, bán cà phê vỉa hè, dù trước đó chưa từng được đào tạo hay có sự chuẩn bị cho công việc này.
Điều chị cần khi ấy là một công việc có thể chủ động về thời gian. Bởi từ ngày chồng mất, chị không chỉ trở thành người lo sinh kế chính trong gia đình mà còn phải thay chồng chăm sóc, đưa đón và đồng hành cùng con trai trong những năm tháng trưởng thành.
Chị chấp nhận bắt đầu lại từ đầu, miễn sao con trai không thiếu đi sự chăm sóc của mẹ. Ngày mới của chị bắt đầu từ 3h sáng để chuẩn bị, rồi khoảng 4h, chị đẩy chiếc xe cà phê nhỏ ra vỉa hè đường Lê Văn Lương.
Bên chiếc xe cà phê nhỏ, một mình chị Hiền đón khách, pha cà phê rồi giao cho khách. Mỗi ly cà phê có giá 10.000 đồng. Không nhiều, nhưng từ những đồng tiền nhỏ ấy, chị từng ngày trang trải chi phí sinh hoạt, gánh vác cuộc sống và nuôi con trai khôn lớn.
Đến 10h, chị Hiền bắt đầu dọn dẹp, về nhà cơm nước rồi tranh thủ nghỉ ngơi một chút. Đầu giờ chiều, chị Hiền lại bước vào một ca làm việc khác là làm bánh bột lọc.
Mỗi ngày, chị làm khoảng 100 cái bánh để giao cho các mối đã đặt trước. Để tiết kiệm chi phí, chị còn tự đi tìm, rọc lá chuối thay vì mua sẵn. “Lấy công làm lời”, đó là cách người mẹ chắt chiu từng đồng, cố gắng trang trải cuộc sống và nuôi con ăn học.

Chị Hiền cắm hoa để đặt lên bàn thờ chồng - Ảnh: XUÂN MAI
Trong căn phòng trọ nhỏ, chị Hiền nắn nót cắm từng cành hoa tươi lên bàn thờ chồng.
“Khi còn sống, anh là người yêu cái đẹp, thích hoa lắm. Từ chiếc bát, đôi đũa trong nhà đến những việc lớn nhỏ đều được anh vun vén, sắp xếp chỉn chu”, chị nhớ lại.
Hai mẹ con thắp nén hương rồi tranh thủ nghỉ trưa. Nhịp sống thường ngày của hai mẹ con chị Hiền lại tiếp diễn: sáng sớm chị Hiền dậy chuẩn bị bán cà phê vỉa hè, xế làm bánh bột lọc; Khoa rảnh thì phụ mẹ và cũng chuẩn bị cho năm học mới đầu tiên của cấp trung học phổ thông.
May mắn vì xung quanh có rất nhiều người yêu thương hai mẹ con

Mẹ con chị Hiền nhận được nhiều sự giúp đỡ, sẻ chia từ những người xung quanh. Trong ảnh, chị Hiền thu dọn xe cà phê sau buổi bán hàng từ 4h - 10h sáng, đến giấc xế tiếp tục làm bánh bột lọc - Ảnh: XUÂN MAI
Trên hành trình bắt đầu lại sau biến cố, hai mẹ con chị Hiền may mắn nhận được sự yêu thương, đùm bọc từ nhiều người.
Chủ nhà trọ gắn bó với gia đình chị suốt 12 năm đã giảm tiền thuê trọ để chị bớt phần nào gánh nặng. Một người em tặng lại chiếc máy pha cà phê không còn sử dụng.
Người em kết nghĩa của chị là chủ một quán sushi còn cho mượn mặt bằng để bán cà phê từ 4-10h mỗi sáng mà không lấy tiền.
Chủ nhà hàng sushi (nơi chồng chị Hiền từng làm việc trước đây) cũng luôn quan tâm đến cuộc sống của hai mẹ con.
"Tôi thấy mình vẫn còn may mắn vì xung quanh có rất nhiều người yêu thương mình. Và tôi muốn mình có sức khỏe, sống lạc quan và cố gắng mỗi ngày. Tôi xin biết ơn tất cả", chị Hiền nói.
Giữa những ngày tất bật mưu sinh nuôi con, chị Hiền còn dành thời gian tham gia bếp cơm từ thiện Cánh Én Nhỏ, nấu những bữa ăn gửi đến các bé bệnh nhi đang điều trị tại Bệnh viện Nhi đồng 2 (TP.HCM). Cuộc sống vẫn đang tiếp tục trong căn nhà nhỏ, giữa thành phố tấp nập người qua lại, dù trong tâm khảm chưa ngày nào chị quên mùa hè 2021.