1 gia đình tự cô lập trong rừng từ năm 1936, không biết Thế chiến II đã kết thúc

Admin
Họ đếm thời gian trôi qua những ánh sao trời.

Giữa lòng đại ngàn Siberia bao la, câu chuyện về gia đình Lykov hiện lên như một mảnh ghép thời gian lạc lõng, một minh chứng cực đoan cho khát vọng trốn chạy khỏi guồng quay lịch sử.

Năm 1978, khi những nhà địa chất vô tình chạm trán gia đình này trong một chuyến bay trực thăng qua dãy núi Sayan hẻo lánh, họ đã bàng hoàng phát hiện ra những con người hoàn toàn mù tịt về thế giới hiện đại. Sự thật kinh ngạc là gia đình này đã tự cắt đứt liên lạc với thế giới từ năm 1936, không hề hay biết về sự tàn khốc của Thế chiến II hay bất kỳ bước tiến nào của nhân loại trong suốt bốn thập kỷ sau đó.

Vào năm 1936, nỗi sợ hãi về sự đàn áp tôn giáo đã đẩy Karp Lykov cùng vợ là Akulina và hai đứa con nhỏ vào một cuộc hành trình không lối về. Họ chọn cách tự đoạn tuyệt với nhân loại, dấn thân vào sâu trong vùng núi Sayan khắc nghiệt. Sự lựa chọn ấy đã vô tình biến họ thành những người lữ hành trên con tàu thời gian dừng lại ở thời điểm trước Thế chiến II. Họ mang theo vài hạt giống, một chiếc khung cửi và những cuốn kinh thánh cũ, khởi đầu cho một cuộc sống tách biệt hoàn toàn với nền văn minh.

Gia đình tự cô lập trong rừng từ năm 1936, không biết Thế chiến II đã kết thúc - Ảnh 1.

Gia đình Lykov

Suốt hơn bốn thập kỷ, sự tồn tại của họ hoàn toàn vắng bóng trên bản đồ thế giới. Những biến cố chấn động như Thế chiến II, sự ra đời của bom nguyên tử hay cột mốc con người chinh phục Mặt Trăng đều không thể chạm tới mảnh vườn nhỏ cheo leo trên sườn núi, cách khu dân cư gần nhất hơn 250 km. Với họ, lịch sử không được đo bằng năm tháng hay các sự kiện chính trị, mà bằng chu kỳ của những vụ mùa khoai tây, bằng những cái đói thấu xương và những cơn gió buốt lạnh mùa đông ở nhiệt độ âm 40 độ C. Đối với họ, những chiếc máy bay bay qua bầu trời chỉ là những ngôi sao di động kỳ lạ hay điềm báo từ thần linh.

Cuộc sống của nhà Lykov là một minh chứng nghiệt ngã cho sự thích nghi của con người. Không muối, không kim loại sau khi chiếc nồi duy nhất bị hỏng, họ tồn tại bằng bản năng nguyên thủy: dệt vải từ cây gai, săn thú bằng chân trần trên tuyết và sử dụng các loại thảo mộc để làm thuốc. Bi kịch lên đến đỉnh điểm vào năm 1961, khi một trận sương muối muộn khiến mùa màng thất bát, người mẹ Akulina đã lặng lẽ nhường nhịn sự sống cho các con cho đến khi kiệt sức và qua đời vì đói.

Gia đình tự cô lập trong rừng từ năm 1936, không biết Thế chiến II đã kết thúc - Ảnh 2.

Thế nhưng, cuộc tái ngộ với nền văn minh vào năm 1978 không mang lại hồi kết có hậu như mong đợi. Hệ miễn dịch của gia đình, vốn chưa từng tiếp xúc với vi khuẩn bên ngoài, đã suy sụp trước những người khách lạ. Chỉ trong thời gian ngắn, sự ra đi của ba người con do suy thận và viêm phổi, tiếp đó là người cha Karp Lykov vào năm 1988, đã dần khép lại dòng họ Lykov.

Người duy nhất còn trụ lại là Agafia Karpovna Lykova. Giữa sự mời gọi của cuộc sống hiện đại tiện nghi, bà vẫn chọn quay về với sự tĩnh lặng của rừng già. Ở tuổi ngoài 80, Agafia vẫn miệt mài với khu vườn nhỏ và đàn dê, sống một cuộc đời biệt lập như cách cha mẹ bà đã bắt đầu gần một thế kỷ trước. Đối với bà, những ồn ào của thế giới bên ngoài là điều không cần thiết, khi sự an yên nằm ngay trong từng hơi thở giữa thiên nhiên hoang sơ.

Gia đình tự cô lập trong rừng từ năm 1936, không biết Thế chiến II đã kết thúc - Ảnh 3.

Hình ảnh khu rừng ngày nay

Hoàn toàn tự cung tự cấp, Lykova trồng khoai tây, cà rốt, củ cải, hành tây và các loại rau khác trên một mảnh đất nhỏ mà gia đình bà đã khai hoang từ nhiều thập kỷ trước, được bao quanh bởi khu rừng trên một sườn dốc hướng về phía nam phía trên sông Abakan.

Khi được hỏi liệu cuộc sống hiện tại tốt hơn hay tốt hơn trước khi gia đình tiếp xúc với thế giới bên ngoài, Lykova trả lời một cách đơn giản: “Hồi đó chúng tôi không có muối.”

Cách nói chuyện của bà ấy pha trộn giữa từ ngữ cổ và thuật ngữ tôn giáo, đôi khi khiến người nói tiếng Nga khó hiểu.

Gia đình tự cô lập trong rừng từ năm 1936, không biết Thế chiến II đã kết thúc - Ảnh 4.

Người cuối cùng trong gia đình đặc biệt

Câu chuyện nhà Lykov để lại một khoảng lặng đầy ám ảnh. Đó không chỉ là về sức sống bền bỉ, mà còn là lời nhắc nhở về sự mong manh của con người trước định mệnh, nơi đức tin và bản năng sinh tồn đã vượt lên trên mọi khái niệm về thời gian và lịch sử.