
Có khi điều trẻ cần không phải một trận đòn, mà là một người chịu nghe - Ảnh do AI tạo
Bài viết Làm gì khi trẻ không kiềm chế cảm xúc, xa cách cha mẹ? nhận về nhiều ý kiến tranh luận của bạn đọc.
Trẻ cần giao tiếp, chia sẻ niềm vui nỗi buồn
Bạn đọc ký tên Sáu Tâm nhận thấy ngày nay các bậc làm cha làm mẹ bận rộn quá mức, quên đi rằng con mình cần giao tiếp, trò chuyện, chia sẻ niềm vui nỗi buồn khi đi học trên trường, khi nhận được kết quả thi hoặc khi bẽn lẽn với tình cảm đầu đời.
“Rất nhiều vấn đề trong cuộc sống của con mà thời đại này chúng ta không lường trước được hậu quả. Hãy đầu tư vào con cái trong lĩnh vực tinh thần, giúp con vượt qua những sự cố, giúp con vững tin vào tương lai”, bạn đọc này nói.
Còn bạn đọc tên Nhi thẳng thắn nói bất cứ sự việc nào xảy ra cũng xuất phát từ một nguyên nhân nào đó. Nhưng hễ có chuyện xảy ra, cha mẹ lại đổ lỗi, quát tháo và kể cả không cho con quyền được giải thích, thanh minh.
“Những ấm ức tích tụ lâu ngày sẽ trở thành mối họa. Phụ huynh có khi còn tự ái không chịu xin lỗi con cái khi phụ huynh sai nữa cơ mà!”, bạn đọc này nói.
Trong khi đó anh Minh Ngọc Trần bày tỏ trẻ cần được hiểu và cảm thông nhiều hơn ngay cả khi có những lầm lỗi, rất cần được gia đình giáo dục những tính cách tốt đẹp.
Nhìn rộng hơn, bạn đọc Hà Giang cho rằng điều đáng lo không phải một lần trẻ nổi giận, mà là những dấu hiệu lặp đi lặp lại mà người lớn bỏ qua. Chẳng hạn khi trẻ thay đổi tính cách, thu mình, thường xuyên cáu gắt, gây gổ hoặc mất kiểm soát... là lúc cha mẹ cần hỗ trợ ngay.
Dạy trẻ cách gọi tên và xử lý cảm xúc
Bạn đọc Trang Trang trăn trở có khi nào người lớn chỉ bắt trẻ “kiềm chế” mà quên dạy trẻ cách gọi tên và xử lý cảm xúc? Thay vì chỉ trách mắng khi trẻ nổi nóng, cha mẹ nên giúp con nhận diện con đang giận vì điều gì, cần gì và có thể giải quyết thế nào vì "không phải cứ trẻ nổi nóng là hư”!
“Có những hành vi là tín hiệu cho thấy trẻ đang gặp khó khăn về cảm xúc, áp lực học tập, bạn bè hoặc gia đình. Phát hiện sớm và tìm nguyên nhân có lẽ quan trọng hơn việc chỉ cho ăn roi”, bạn đọc Trang bày tỏ.
Bên cạnh đó bạn đọc My Hoài cho rằng không thể bắt trẻ kiểm soát cảm xúc khi người lớn chưa làm được. Trẻ em là bản sao của cha mẹ, muốn con không nóng nảy, trước hết người lớn phải học cách giữ bình tĩnh khi giao tiếp và ứng xử với trẻ.
“Trẻ em hiện nay chịu quá nhiều áp lực học tập nhưng cứ ru rú trên mạng xã hội, điện thoại. Nên cho trẻ tham gia các hoạt động thể thao, ngoại khóa lành mạnh để giải phóng năng lượng và giảm căng thẳng”, bạn đọc này nói.
Còn bạn đọc ký tên Anh Duy nhắn nhủ cả ba và mẹ đều có trách nhiệm như nhau trong câu chuyện dạy dỗ uốn nắn con cái. “Đừng cứ có chuyện gì xảy ra là lại phán "con hư tại mẹ" vì nam giới bận kiếm tiền”, bạn đọc này thẳng thắn.
Khơi cho con kể, đừng hỏi như tra khảo
Bạn đọc Bảo nói muốn trẻ gần cha mẹ hơn, có lẽ cần bắt đầu từ những cuộc trò chuyện rất nhỏ mỗi ngày. “Không nhất thiết phải là những bài học lớn, một bữa cơm không điện thoại, một lần hỏi “Hôm nay con thấy thế nào?” và thật sự ngồi nghe cũng có thể kết nối với con hơn”, Bảo nói.
Chị An Hạ kể con từng có giai đoạn cứ đi học về là đóng cửa phòng, hỏi gì cũng “không có gì”, càng hỏi càng dễ cáu. Bình tâm lại, chị mới nhận ra mình toàn hỏi theo kiểu tra khảo nên thay đổi và con bắt đầu kể nhiều hơn.
“Muốn trẻ mở lòng, cha mẹ phải thay đổi cách hỏi trước. Một gia đình có con ở tuổi dậy thì từng đặt ra quy tắc khi ai đó đang quá giận, cả nhà tạm dừng tranh luận 20 phút rồi mới nói chuyện lại. Nghe đơn giản nhưng lại là cách bớt làm tổn thương nhau”, bạn đọc Hạ nói.
Link nội dung: https://phapluatcongdan.vn/dung-bat-tre-kiem-che-cam-xuc-khi-chinh-nguoi-lon-cung-dang-xu-long-nhim-a82689.html