

Chiếc áo tác giả đã tặng ba mình - Ảnh: Tác giả cung cấp
Thế hệ cha ông ở Đề Gi, cả đời chỉ biết lấy biển làm nhà, lấy sóng nước làm quê hương. Ba tôi cũng vậy. Bàn tay ông chai sần vì vung chài, cái lưng gù xuống vì những đêm thức trắng cào ốc, quăng lưới giữa dông bão.
Nỗi ao ước mộc mạc
Cả đời ba, trang phục quen thuộc nhất chỉ là mấy chiếc áo lao động cũ sờn vai, mảnh vải ngả màu vì đầm đìa mồ hôi và nước mặn.
Những năm tháng đó, ở quê tôi, cái tên Việt Tiến nghiễm nhiên trở thành một biểu tượng của sự chỉn chu, lịch lãm và thành đạt. Mỗi bận trong xóm có đám cưới hay lễ tiệc, nhìn người ta mặc chiếc áo sơ mi Việt Tiến đứng dáng, thẳng thớm, ba tôi lại chép miệng nhìn sang với một ánh mắt vừa ngưỡng mộ, vừa ao ước.
Ba thích cái hiệu ấy lắm. Mấy lần đi ngang qua cửa hàng trên thị xã, ba đều đứng lại ngắm nghía rất lâu qua lớp kính trong suốt, vậy mà lần nào ba cũng tặc lưỡi bỏ đi. Tiền chắt chiu từ những chuyến đi biển được mất gieo neo, ba đều gom góp gửi lên thành phố lo cho chị em tôi ăn học.
Với ba, chiếc áo sơ mi sang trọng ấy là một điều xa xỉ mà cả đời chìm nổi, ba chưa bao giờ dám tự thưởng cho riêng mình.
Năm tôi học đại học năm cuối, từ những ca làm thêm đến tận khuya, tôi tích góp được khoản tiền tầm 500 ngàn. Thời đấy, với đứa sinh viên còn chật vật ăn mì tôm ký như tôi, đó không phải là con số nhỏ. Tôi chạy ngay đến cửa hàng Việt Tiến, chọn chiếc áo sơ mi tay dài kẻ sọc màu xanh da trời nhạt, đúng màu áo mà tôi từng thấy ba đứng ngắm qua ô kính cửa tiệm ngày nào, làm quà sinh nhật. Đó là món quà đắt nhất mà tôi có thể mua được cho ba khi ấy.
Ngày cầm chiếc hộp giấy thẳng thớm về trao tận tay ba, đôi bàn tay đầy vết sẹo của biển cả run run nhận lấy. Mắt ba long lóng nước, cái miệng móm mém nở nụ cười hiền hậu. Ba ôm chiếc áo vào lòng, ngắm nghía từng đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, cẩn thận miết nhẹ trên cổ áo phẳng lì. Ba hãnh diện khoe khắp nhà, nhưng tuyệt nhiên ba không chịu mặc. Ba bảo áo đẹp và quý quá, ba để dành, chờ chừng nào tôi tốt nghiệp đại học, ba mặc vô thành phố dự lễ, đứng chụp chung tấm hình làm kỷ niệm.
Năm đó, trước ngày tôi tốt nghiệp chỉ vỏn vẹn một tháng, chuyến ra khơi đánh cá ấy của ba đã trở thành chuyến đi không có ngày trở về. Chiếc áo Việt Tiến kẻ sọc xanh dương ba đã chẳng kịp mặc, chỉ đành gửi lại cho áng mây trời.
Chiếc áo neo một khoảng trời
Gần 10 năm đã qua, giỗ ba lại thủng thẳng tới. Bằng một cách kỳ diệu nào đấy, Việt Tiến lại neo tôi vào một khoảng trời riêng vô cùng đặc biệt. Đó không chỉ là một nhãn hiệu thời trang nam lâu đời, uy tín của người Việt với những đường may chuẩn mực và chất liệu bền bỉ qua thời gian. Cái tên ấy còn là ký ức quý giá.
Đi ngang qua những cửa hàng Việt Tiến trên phố thị, nhìn mấy chiếc áo sơ mi kẻ sọc xanh nhạt được treo thẳng thớm trên kệ, nói không bùi ngùi, xót xa thì lại giả quá. Thì ra thời gian chưa bao giờ chữa lành vết thương, nó chỉ làm người ta quên lãng đãng mà thôi. Mùi vải mới, chiếc hộp giấy ngay ngắn như lại gợi về buổi chiều mùa thu năm ấy, buổi chiều ba ôm chiếc áo mới vào lòng và ao ước về tấm ảnh tốt nghiệp chụp cùng tôi.
Giá mà, tôi kịp trưởng thành sớm hơn một chút.

Link nội dung: https://phapluatcongdan.vn/thuong-hieu-toi-yeu-gui-chiec-ao-vao-ang-may-troi-a81819.html