Trong truyện Thủy hử , hình xăm của Lỗ Trí Thâm là một trong những biểu tượng nghệ thuật độc đáo và giàu tính triết lý nhất.
Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài, nhiều người sẽ vội vàng đánh giá Lỗ Trí Thâm là hiện thân của một con hổ dữ. Ông cao tám thước, mặt đen râu xồm, tính khí nóng nảy, cộc cằn, thô lỗ, sở hữu sức mạnh kinh thiên động địa (từng nhổ bật gốc cây liễu lớn, dùng thiền trượng nặng 62 cân). Gặp chuyện bất bằng, ông chọn giải quyết bằng bạo lực dứt khoát.
Thế nhưng, bên trong vẻ ngoài thô ráp, bặm trợn ấy lại là một tấm lòng tinh tế, trắc ẩn và thiện lương. Vị hảo hán này không bao giờ dùng sức mạnh để bắt nạt kẻ yếu mà chỉ để che chở họ. Hình xăm đóa hoa dịu dàng trên cơ thể hộ pháp chính là biểu tượng cho phần tâm hồn thuần khiết và vị tha đó của Lỗ Trí Thâm.
Hình xăm trên người Lỗ Trí Thâm.
Ý nghĩa hình xăm trên lưng Lỗ Trí Thâm
Trong tiểu thuyết Thủy hử , toàn bộ tấm lưng hộ pháp, hai bên vai và một phần trước ngực của Lỗ Trí Thâm xăm các họa tiết hoa mẫu đơn. Mỗi khi ông cởi trần để luyện võ hoặc chiến đấu, hình xăm này lộ ra vằn vện, sặc sỡ nên người trong giang hồ mới gọi ông bằng biệt danh Hoa Hòa Thượng (vị sư có hình xăm hoa). Biệt danh này hoàn toàn không mang nghĩa trăng hoa, phong nhã như nhiều người lầm tưởng.
Tác giả Thi Nại Am xây dựng hình tượng vị quan đề hạt với thân hình thô ráp, cao lớn như hộ pháp, tính khí cộc cằn, thô lỗ, luôn sẵn sàng động thủ nhưng lại xăm những bông hoa mềm mại tạo, tạo nên một sự tương phản mang tính nghệ thuật cao. Những hình xăm này gián tiếp nói lên con người Lỗ Trí Thâm, tuy bên ngoài tuy hung dữ, bặm trợn, nhưng bên trong lại sở hữu tâm hồn tinh tế, thiện lương và giàu lòng trắc ẩn.
Trong suốt chiều dài tác phẩm Thủy hử , Lỗ Trí Thâm không ít lần nổi giận và động thủ nhưng chưa bao giờ xuất phát từ lợi ích cá nhân mà luôn vì người khác (đánh chết Trấn Quan Tây để cứu cha con Kim Thúy Liên, đại náo rừng Dã Trợ cứu Lâm Xung...). Hình xăm bông hoa chính là biểu tượng cho phần thiện căn lấp lánh trong con người ông.
Bên cạnh đó, hoa mẫu đơn hoang dã đại diện cho tinh thần phóng khoáng, không thích bị gò bó bởi quy củ hay luật lệ phong kiến của nhân vật. Là hòa thượng nhưng ông thích uống rượu, chửi thề, từng đập nát tượng Kim Cương...
Tuy nhiên, hình xăm này cũng mang mối liên kết tâm linh sâu sắc, như một điềm báo trước về hành trình quy y và giác ngộ Phật giáo của vị hảo hán. Trong giáo lý nhà Phật, hoa (đặc biệt là các loài hoa thanh cao như hoa sen, hoa mẫu đơn) là biểu tượng tối cao của sự thanh tịnh, vô nhiễm và Phật tính. Hoa nở giữa bụi trần nhưng không bị vấy bẩn bởi bụi trần.
Lỗ Trí Thâm cả đời sống trong cảnh chém giết, tay nhuốm máu, uống rượu say xỉn, phá vỡ mọi thanh quy giới luật của nhà chùa. Ông chính là hiện thân của một kẻ ở giữa bùn nhơ trần thế.
Việc mang trên mình hình xăm hoa cho thấy thiện căn và Phật tính luôn tiềm ẩn bên trong con người ông. Dù hành động thô lỗ nhưng tâm tư của ông hoàn toàn trong sạch, không màng danh lợi, tiền tài, một lòng hành hiệp trượng nghĩa.
Vị trí hình xăm nằm trên tấm thân cao lớn, vạm vỡ, gương mặt bặm trợn như hung thần của Lỗ Trí Thâm tạo nên một sự tương phản sâu sắc: Bên ngoài là “mãnh hổ” (sát sinh, bạo lực), bên trong là “đóa hoa” (từ bi, bác ái).
Trong Phật giáo, có những vị Hộ pháp mang gương mặt rất dữ tợn (gọi là Tiêu Diện Đại Sĩ hoặc Kim Cang Hộ Pháp) chuyên dùng bạo lực để hàng phục ma quỷ, bảo vệ chính pháp. Lỗ Trí Thâm chính là một vị hộ pháp sống như vậy. Ông dùng ba quyền đánh chết Trấn Quan Tây hay đại náo rừng Dã Trư không phải vì thù hằn cá nhân, mà là dùng bạo lực để thực thi công lý, cứu giúp chúng sinh - một hành động “sát sinh để cứu sinh” mang tinh thần Bồ tát.
Việc xăm hoa lên người từ trước khi đi tu giống như nhân duyên định sẵn với cửa Phật mà chính ông cũng không hề hay biết. Chiếc áo cà sa sau này khoác lên người ông chỉ là hình thức bên ngoài, còn hình xăm hoa trên da thịt mới là dấu ấn tâm linh thực sự đi theo ông suốt đời.
Ở hồi cuối của tác phẩm, tại chùa Lục Hòa, khi nghe tiếng sóng triều dâng trên sông Tiền Đường, Lỗ Trí Thâm bừng tỉnh đại ngộ. Ông ngồi kiết già, để lại bài kệ rồi thanh thản tọa hóa. Khoảnh khắc đó, “con mãnh hổ” bạo lực trong ông hoàn toàn nằm xuống, nhường chỗ cho “đóa hoa” trên lưng bừng nở trọn vẹn. Ông là hảo hán duy nhất trong 108 anh hùng Lương Sơn đạt đến cảnh giới đắc đạo của Phật giáo.
Có thể ví hình xăm của Lỗ Trí Thâm như là một bài kinh được khắc bằng mực chàm lên da thịt, minh chứng cho triết lý: Phật tại tâm, buông đao thành Phật.
Lỗ Trí Thâm là hảo hán duy nhất trong 108 nhân vật Lương Sơn đạt đến cảnh giới đắc đạo tối cao của Phật giáo.
Người từ đầu đã biết Lỗ Trí Thâm sẽ thành chính quả
Trong tiểu thuyết Thủy hử , Phương trượng Trí Chân (Trí Chân trưởng lão) tại núi Ngũ Đài là người nhận ra Lỗ Trí Thâm sẽ thành chính quả ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Khi Lỗ Đạt (tên thật của Lỗ Trí Thâm) vừa đến xin quy y, toàn thể tăng chúng trong chùa đều phản đối vì thấy ông có dung mạo hung dữ, bặm trợn, sặc mùi đao kiếm và không có cốt cách của người tu hành. Tuy nhiên, Trí Chân trưởng lão đẩy lùi mọi lời can ngăn và tuyên bố: “Người này thượng ứng tinh tú, lòng dạ ngay thẳng, tuy hiện tại hung dữ nhưng sau này sẽ thành chính quả, đắc đạo thành Phật, các ngươi đều không bằng ông ta”.
Trong Phật gia có câu “Trực tâm thị đạo trường” (tâm ngay thẳng, chân thật và trong sáng chính là nơi tu hành tốt nhất). Tăng chúng chỉ nhìn thấy vẻ ngoài bặm trợn và tội danh giết người của Lỗ Đạt. Nhưng Trí Chân trưởng lão lại nhìn thấy một trái tim thuần thiện, không một chút tạp niệm hay vị kỷ.
Lỗ Đạt đánh chết Trấn Quan Tây, đại náo rừng Dã Trư, hay giết người chém địch sau này hoàn toàn không phải vì tiền tài, danh vọng, hay thù hằn cá nhân. Ông ra tay hoàn toàn xuất phát từ lòng trắc ẩn, thấy chuyện bất bằng chẳng tha, xả thân cứu giúp những kẻ yếu thế. Cái “ác” bên ngoài của ông thực chất là hành động “sát sinh để cứu sinh” - một biểu hiện của năng lượng Hộ pháp trong đạo Phật.
Nhận thấy những điều tốt đẹp trong sâu thẳm con người Lỗ Đạt, Trí Chân trưởng lão đã ban cho ông pháp danh Trí Thâm, có nghĩa là “trí tuệ sâu xa”. Trí tuệ này không đến từ việc đọc thông viết thạo kinh thư hay gõ mõ tụng kinh, mà nó ẩn sâu bên trong bản tánh tự nhiên. Vị phương trượng biết rằng Lỗ Trí Thâm là người sống thật với bản ngã, không giả tạo, không tu hành kiểu “khẩu phật tâm xà” như nhiều kẻ khác.
Từ cái nhìn đầu tiên, Phương trượng Trí Chân đã nhận ra Lỗ Trí Thâm sẽ thành chính quả.
Trí Chân trưởng lão là bậc đại trí, biết Lỗ Trí Thâm chính là Thiên Cô tinh (ngôi sao cô độc trên trời) hạ phàm. Chữ “cô” ở đây không chỉ là sự cô độc thế gian, mà là khả năng đứng độc lập, không bị hồng trần cám dỗ.
Lỗ Trí Thâm là hảo hán hiếm hoi hoàn toàn miễn nhiễm với tài, sắc, danh, lợi. Sống giữa lính tráng, lục lâm rồi nghĩa quân, ông chưa từng mưu cầu một chức quan, chưa từng giữ tiền bạc cho riêng mình. Sự buông bỏ tự nhiên này chính là trạng thái mà các thiền sư phải tu tập nhiều năm mới có được
Trí Chân trưởng lão biết Lỗ Trí Thâm không thể tu thành chính quả bằng cách ngồi im trong chùa gõ mõ. Ông cần phải ném mình vào cõi hồng trần, trải qua các trận chiến, nếm trải thăng trầm cùng các hảo hán Lương Sơn để hoàn thành trọn vẹn chữ “nghĩa”. Vì vậy, dù Lỗ Trí Thâm uống rượu, ăn thịt, đập nát tượng Kim Cương, làm loạn Ngũ Đài Sơn, Trí Chân trưởng lão vẫn bao dung, không hề trách phạt mà chỉ mỉm cười tiễn ông xuống núi.
Link nội dung: https://phapluatcongdan.vn/hinh-xam-hoa-mau-don-tren-lung-lo-tri-tham-co-y-nghia-gi-a81800.html