Thế hệ 'bánh mì kẹp' tay ôm laptop, tay kẹp điện thoại, chân trước đến trường, chân sau chạy đi chợ

Thế hệ 'bánh mì kẹp' chúng tôi cũng muốn buông bỏ, thoát khỏi, nhưng càng vùng vẫy càng bị 'kẹp'.

Thế hệ 'bánh mì kẹp': tay ôm laptop, tay kẹp điện thoại, chân trước đến trường, chân sau chạy đi chợ. - Ảnh 1.

Thế hệ 'bánh mì kẹp' U50 phải đối diện với nhiều nỗi lo - Ảnh: AI

Cả tôi và chồng đều không phải là con một, nhưng phải thành "bánh mì kẹp" bất đắc dĩ. Chồng tôi có em trai, tôi cũng có em trai nhưng cả hai gia đình đó đều kẹt lịch làm việc ca kíp cố định. 

Còn công việc của vợ chồng tôi linh hoạt, tự sắp xếp được và có thể làm từ xa. 

Bị "kẹp" vì lịch làm việc linh hoạt, vợ chồng tôi xoay như chong chóng mỗi ngày

Vậy nên dù có anh, chị em nhưng mọi công việc lo cho nội ngoại hai bên đều do hai vợ chồng tôi giải quyết.

Công việc có thể làm từ xa nên chúng tôi thường cố gắng xen kẽ nhà cửa, con cái vào những ngách thời gian vốn đã khẩn trương. Chúng tôi từng luôn xem đây là ưu điểm của nghề nghiệp mà mình theo đuổi. 

Dễ gì vừa đảm bảo được công việc vừa chu toàn việc nhà, KPI vẫn đạt mà con cái vẫn theo sát, lại còn sắp xếp chăm sóc ông bà hai bên nên chúng tôi chia đôi tuần để ở cả nhà nội - ngoại.

Quả là nhất cử tam tứ tiện, rất an tâm yên lòng dù rằng thời gian và không gian dành cho bản thân là thứ phải hy sinh đầu tiên!

Cho tới khi tuổi tác ngày mỗi nhiều. Hơn 20 chỉ cần ngủ một giấc là chuyện gì cũng qua. Hơn 30 bắt đầu thấy "liệu pháp" đó mất nhanh tác dụng. Vượt qua đầu bốn thì hỡi ôi, ngủ bao nhiêu cũng là không đủ - đó là may mắn nếu bạn chưa chạm mặt "hung thần" mất ngủ.

Sức khỏe trượt dốc nhưng công việc chỉ thêm chứ không bớt, dần dà khái niệm tái tạo sức lao động trở nên xa xỉ. Con cái đi học, muốn kèm con học đồng nghĩa với việc mất luôn khoảng 1-2 tiếng yên bình mỗi tối. Con học xong, lên giường ngủ, ba mẹ lại lọc cọc làm việc tiếp.

Ông bà hai bên tuổi cao, mỗi người 2-3 bệnh mạn tính. Ngoài những lần thăm khám định kỳ cũng lắm phen phải cấp cứu hay điều trị dài ngày trong bệnh viện.

Gia đình các em bị kẹt giờ làm hành chính và ca kíp nên vợ chồng tôi phải xoay như chong chóng mỗi ngày. Tay kè kè điện thoại, tay ôm laptop, vừa thay phiên ra vào túc trực trong bệnh viện; chân trước đưa con đến trường chân sau đã phóng ra chợ rồi chạy ù về nhà làm vội bữa cơm.

Phải làm được nhiều việc nhất trong 24 giờ

Bạn có bao giờ tỉnh dậy mà rã rời tới mức chẳng muốn mở mắt ra? Tôi thường xuyên như thế mỗi sớm mai trong nhiều năm gần đây! Đã bao lâu rồi bạn chưa được đi ngủ một cách thư thái vì gút xong hết cả việc công lẫn việc nhà, kèm một chút tự đắc vì "mình ra tay là mọi việc ổn ngay?".

Tôi thì phải sau 12 giờ đêm hay thậm chí gần 1 giờ sáng mới đặt mình xuống giường mà trong đầu còn ngổn ngang sắp xếp sáng mai phải làm gì trước làm gì sau, tranh thủ ra sao để làm được nhiều việc nhất trong 24 giờ sắp tới!

Thật khó để diễn tả cho "người ngoài cuộc" hiểu chúng tôi đã cắt xẻ thời gian như thế nào, đã nhặt nhạnh từng phút từng giây ra làm sao, đã vật lộn kiểu gì qua lại giữa cơm nước, giặt giũ và trả lời từng tin nhắn, cuộc gọi giục giã trong hàng chục nhóm chat công việc.

Quãng thời gian kinh hãi nhất trong ngày là tầm 5-6h chiều, khi cao điểm công việc trộn với chuyện đón con, nhà cửa thành một mớ bòng bong không lối ra, làm rơi rớt lại đôi vợ chồng kiệt quệ sức lực.

Kết quả có những ngày, ơn trời, ổn thỏa dù rã rời, nhưng cũng có rất nhiều ngày kẹt cứng trong bức bối, la hét mất kiểm soát, làm tổn thương cả bản thân lẫn những người thân mà mình dốc sức chăm lo. 

Cả người tôi lúc nào cũng căng cứng, như thành một phản xạ, đến mức mỗi khi dứt được ra để đi mát xa, cơ bắp toàn thân tôi vẫn mặc định gồng lên chống lại lực xoa bóp.

Khi còn trẻ hơn, nghe đến "thế hệ bánh mì kẹp", thú thật tôi từng nghĩ đó là thử thách để mình cân đối áp lực cuộc sống, cho đến khi thật sự trượt vào.

"Bánh mì kẹp" không thể thoát ra

À, bạn có thể đặt câu hỏi: Sao không buông bớt đi? Công việc áp lực quá thì đổi việc khác nhẹ nhàng hơn, việc nhà nhiều quá thì thuê người giúp việc, con cái cứ cho đi học thêm là xong, tự kèm làm gì rồi than mệt?

Đúng vậy, vấn đề nào cũng có giải pháp, nhưng câu hỏi đầu tiên luôn là tiền đâu? Tổng thu nhập của vợ chồng tôi vào khoảng 40 triệu/tháng, kể ra với nhu cầu sống đơn giản của chúng tôi thì dễ dàng cân đối, có dư dả chút ít để dành và hỗ trợ chi phí nội - ngoại.

Nhưng nếu thu nhập dưới con số trên thì nỗi lo tài chính xuất hiện liên. Nhất là khi tuổi tác ngày càng cao với đủ thứ vấn đề sức khỏe phát sinh, tuổi cha mẹ hai bên ngày một cao với tần suất ra vào bệnh viện dày hơn, con cái ngày một lớn kéo theo đủ thứ chi phí nào là học chính khóa, thể thao, tiếng Anh, năng khiếu...

Vợ chồng tôi không thuộc trường phái bi quan, nhưng với cuộc sống có quá nhiều khúc quanh phía trước, không có gì khó hiểu khi chúng tôi vẫn tìm cơ hội kiếm thêm thu nhập bên ngoài dù đã bị công việc chính vắt kiệt sức lực.

Khi còn trẻ hơn, nghe đến "thế hệ bánh mì kẹp", thú thật tôi từng nghĩ đó là thử thách để mình cân đối áp lực cuộc sống, cho đến khi thật sự trượt vào.

Cũng không phải chúng tôi không biết buông bớt bởi cả hai vợ chồng đều sống khá giản dị, không có nhiều đòi hỏi. Tôi bẩm sinh tính tình đã tiết kiệm, sau khi lấy chồng thì gia đình nhỏ cần tích cóp gì cũng đều có, từ tiết kiệm ngân hàng, mua bảo hiểm đến tập tành đầu tư chứng khoán nho nhỏ.

Nhưng thực tế không phải là bài toán 1+1=2. Tôi không dám buông khi phải đánh cược với tương lai đầy rẫy biến số.

Với sức ép bủa vây từ nhiều hướng, những người trung niên chúng tôi bị "kẹp" là đáp án chẳng khác được. Mắc kẹt quá lâu trong guồng quay bất tận để lại nhiều hậu quả tàn khốc cho thế hệ "bánh mì kẹp".

Từng có một thời gian dài, tôi hay tự hỏi "có phải mình đang sống không?", "chỉ còn hơn chục năm nữa là hưu, chẳng lẽ mình cứ sống thế này sao?"… Những câu hỏi đó giống như thủy triều vậy, bị nén xuống để rồi lại chực chờ bùng lên - và không có hồi kết!

Đọc tiếp Về trang Chủ đề

Link nội dung: https://phapluatcongdan.vn/the-he-banh-mi-kep-tay-om-laptop-tay-kep-dien-thoai-chan-truoc-den-truong-chan-sau-chay-di-cho-a78227.html