Tôi luôn nghĩ chuyện chia tài sản chỉ cần làm đúng theo ý nguyện của bố mẹ thì sẽ không có gì phải tranh cãi. Thế nhưng sau khi bố mất, anh trai nói đúng một câu khiến tôi không biết mình còn đủ tư cách nhận phần thừa kế hay không.
Gia đình tôi có hai anh em. Tôi là con gái, lấy chồng cách quê hơn 200 km nên không thể thường xuyên về nhà. Anh trai ở gần bố mẹ từ trước khi lập gia đình. Những năm cuối đời, bố bệnh liên tục, mẹ cũng yếu dần. Mỗi lần có việc, anh là người trực tiếp đưa bố đi viện, thức đêm chăm sóc, chở mẹ đi khám hay lo từng bữa cơm. Tôi ở xa nên chủ yếu hỗ trợ bằng tiền. Tiền thuốc, tiền viện phí, tiền sửa nhà hay bất cứ khoản phát sinh nào, chỉ cần anh gọi là tôi cố gắng gửi ngay. Có những tháng khó khăn, tôi còn phải vay thêm để không chậm tiền điều trị cho bố.
Tôi chưa từng nghĩ mình làm như vậy để sau này được chia tài sản nhiều hơn. Tôi chỉ cho rằng mỗi người báo hiếu theo một cách. Người ở gần góp công sức, người ở xa góp tài chính. Bố mẹ cũng nhiều lần nói sau này tài sản sẽ chia đều vì cả hai anh em đều là con, không ai hơn ai.
Sau lễ 49 ngày của bố, mẹ gọi các con về bàn chuyện sang tên căn nhà và mảnh đất. Tôi nghĩ buổi nói chuyện sẽ diễn ra nhanh vì ai cũng đã biết ý nguyện của bố mẹ. Không ngờ anh trai lại đề nghị được nhận phần nhiều hơn. Anh nói nếu chia ngang bằng thì những năm tháng anh bỏ công chăm sóc bố mẹ coi như không được ghi nhận. Chị dâu cũng nhẹ nhàng góp thêm rằng nếu không có vợ chồng chị ở cạnh, bố mẹ có lẽ đã phải vào viện dưỡng lão từ lâu.
Ảnh minh họa
Tôi không phủ nhận sự hy sinh của anh. Tôi biết anh đã từ chối nhiều cơ hội công việc để ở gần nhà. Tôi cũng hiểu chăm một người già bệnh tật suốt nhiều năm là điều không dễ. Nhưng tôi cũng không nghĩ việc ở xa đồng nghĩa với việc tôi yêu thương bố mẹ ít hơn. Có những đêm nhận điện thoại báo bố nhập viện, tôi chỉ biết khóc vì không thể có mặt ngay. Mỗi lần về quê, nhìn bố mẹ già đi, tôi đều thấy mình mắc nợ vì khoảng cách địa lý.
Điều khiến tôi day dứt nhất là câu nói của anh về "mười năm tuổi trẻ". Tôi không biết lấy gì để phản bác. Tiền đúng là có thể kiếm lại, nhưng thời gian thì không. Song nếu vì thế mà người con ở xa bị xem là có ít quyền hơn với tài sản của bố mẹ, liệu có công bằng không? Chẳng lẽ mọi sự chăm lo bằng tiền bạc, những lần âm thầm gánh viện phí hay cố gắng bù đắp bằng khả năng của mình đều không còn ý nghĩa?
Đến giờ, mẹ vẫn chưa ký giấy chia tài sản vì sợ các con bất hòa. Còn tôi mỗi lần nghĩ đến câu chuyện này đều tự hỏi, nếu một người con hy sinh thời gian, còn một người con hy sinh tiền bạc và cơ hội của chính mình, thì ai mới là người có quyền nhận nhiều hơn? Hay điều bố mẹ mong nhất vốn chưa bao giờ là chuyện chia nhiều hay ít, mà chỉ là các con đừng vì một căn nhà mà đánh mất tình thân.