Cuộc phiêu lưu 20 năm và tình yêu của cô gái 'sáu chân' với TP.HCM

Ngày bé, bộ phim "Người đàn bà yếu đuối" làm tôi mê mẩn. Phim kể đời cô gái nghèo ở Miền Tây chỉ học hết cấp 3 rồi lên TP.HCM lập nghiệp. Trải bao sóng gió công việc, tình yêu, hôn nhân, cô ấy vẫn vượt qua và trở thành người phụ nữ thành đạt. Từ đó, tâm hồn mơ mộng của tôi đã xem thành phố này là miền đất hứa bao dung nhiều phận người tứ xứ. Và rồi, chính tôi đã được trải nghiệm nghĩa tình đó.

Tôi đã có niềm tin sâu sắc rằng sau này lớn lên tôi sẽ vào TP.HCM lập nghiệp. Một cô bé quê Quảng Trị, bị khiếm khuyết, đi không được, nói không xong và không được đi học nhưng luôn nuôi mơ ước "Nam tiến".

Cuộc phiêu lưu 20 năm của cô gái ' sáu chân ' và tình yêu với TP HCM - Ảnh 1.

Trần Trà My - cô gái "sáu chân" tự học, tự làm và viết sách lan tỏa nghị lực sống - Ảnh: NVCC

Ước mơ được vào TP.HCM

Thời đó, mạng xã hội chỉ là trang blog Yahoo 360, tôi đã manh nha làm quen với các bạn đang sống ở TP.HCM. Tôi hay hỏi họ diễn tả về thành phố đó mỗi khi trò chuyện qua chat. Tôi lần mò thêm các bài viết, những bức ảnh về thành phố để tìm hiểu và đặc biệt tôi rất mê các tư liệu về Sài Gòn xưa.

Rồi ngày 2-8-2007, một ngày tôi nhớ mãi trong đời khi lần đầu được đặt chân đến thành phố mơ ước. Thật ra đó là cơ duyên báo Tuổi Trẻ chắp cánh cho mơ ước của tôi. Trưa hôm đó, sân bay Tân Sơn Nhất có mưa rất to, thế mà đã có những người bạn chào đón tôi - những độc giả biết tôi qua trang blog 360 độ và cả những người đã đọc bài phóng sự về tôi trên báo Tuổi Trẻ.

Những bó hoa, những cái ôm thắm tình từ những người lần đầu được hội ngộ. Và từ đó mở ra chuyến phiêu lưu đặc biệt dài gần 20 năm của cô gái "sáu chân" (tôi phải nhờ ghế 4 chân mới đi được) dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn gia đình để được sống như người bình thường và vươn lên.

Chuyến phiêu lưu của tôi bắt đầu nửa năm bình yên trong làng Hòa Bình. Cuộc sống chẳng phải lo nghĩ chuyện cơm áo gạo tiền, nhưng trong tôi luôn tồn tại câu hỏi đây có phải cuộc sống mình mơ ước?

Thế rồi, tôi quyết định ra khỏi vòng tròn an toàn thêm một lần nữa. Không có tiền thuê nhà, tôi sẵn sàng xin đi ở nhờ nay một chỗ, mai một chỗ, tôi có thể ngủ ở góc bếp, dưới gầm cầu thang, bên cạnh xe máy. 

Hành trang tôi chỉ là vài bộ quần áo, ít sách vở và cái laptop được người ta tặng cùng cái vali có thể nhét cả người tôi vào vừa vì cơ thể tôi chỉ cao 1m3. Cứ vậy, tôi lang thang khắp thành phố để vừa làm, vừa học, vừa xin… ở nhờ.

Dường như ở đây không ai hỏi tôi về bằng cấp, gốc gác gia đình hay chế giễu cơ thể tôi không được bình thường. Thành phố như chỉ cần biết tôi có khát khao và ý chí vươn lên. 20 năm ở Quảng Trị, tôi mơ ước được đi học với những người bình thường, nhưng phải đến khi vào TP.HCM tôi mới hiện thực hóa giấc mơ của mình. Tôi lao vào học các lớp kỹ năng, chữa lành tâm lý, quản trị kinh doanh và truyền thông ...

Cuộc phiêu lưu 20 năm của cô gái ' sáu chân ' và tình yêu với TP HCM - Ảnh 3.

Những trang sách Tin vào điều tử tế được tác giả Trà My tặng cho các phạm nhân đang thi hành án cải tạo - Ảnh: NVCC

Bao nghĩa tình ở "miền đất hứa"

Gần 10 năm đầu sau khi vào TP.HCM, tôi vừa học, vừa đi làm thuê cho các doanh nghiệp để tích lũy kiến thức, kinh nghiệm và xây dựng mối quan hệ. Không đủ tiền đi xe ôm hay taxi, tôi tìm trong đám đông xem ai ở gần nơi mình trọ để xin họ chở về cùng. 

Ngày đó, phát âm của tôi còn khó khăn hơn bây giờ, người nghe không thể hiểu được. Ngay cả giới thiệu tên mình, tôi cũng không thể phát âm rõ ràng. Tôi phải xoay sở giao tiếp bằng tin nhắn trên điện thoại Nokia đen trắng hoặc viết ra sổ tay.

Tôi sẽ không bao giờ quên cái ôm của một người xa lạ giữa chiều 27 Tết Nguyên đán tại một siêu thị ở Tân Bình. Cô ấy gặp tôi một mình loay hoay giữa siêu thị để mua hàng cuối năm, vậy là chạy đến dành cho tôi cái ôm ấm áp kèm lời động viên: "Cố lên con nhé!" - chỉ vậy thôi mà lòng tôi bỗng ấm lại khi một mình ăn tết xa quê vì thiếu tiền.

Cuộc phiêu lưu 20 năm của cô gái ' sáu chân ' và tình yêu với TP HCM - Ảnh 4.

Cô gái "sáu chân" đến động viên các em học sinh vươn lên từ chính câu chuyện cuộc đời không may mắn nhưng không gục ngã của mình - Ảnh: NVCC

Và tôi cũng không bao giờ quên ổ bánh mì thịt lúc 21h đêm một mình ở lại nơi công ty. Đói đến lả người mà không có gì ăn, tôi đành nhắn tin chị hàng xóm xin cơm nguội. Chị bảo đang đi công tác nhưng nhanh chóng nhờ người giúp việc mua ổ bánh mì đem vào cho tôi.

Hay nhiều tối, tôi chỉ ăn tô hủ tiếu khô với giá sáu ngàn đồng, và ăn quen đến mức vợ chồng chủ quán nhớ mặt, không cần hỏi tôi muốn ăn gì. Họ luôn tự làm đầy thêm tô hủ tiếu cho tôi. Thậm chí, có những lần tôi đi chợ quên đem tiền hay hụt tiền thì người bán vẫn cho mua thiếu dù không hề biết nhà tôi. 

Có những hôm, tôi đi hoạt động thiện nguyện mà quên khóa cửa thì vẫn được hàng xóm canh nhà giùm. Thậm chí, tôi quên tưới nước chậu hoa ngoài cửa sổ, nhưng nó vẫn rực rỡ vì hàng xóm tưới giúp.

Thành phố này với nhiều người dân xa xứ như tôi đã thật sự là miền đất hứa, nơi giấc mơ đổi đời được thành hiện thực. Gần 20 năm định cư ở đây, dù giấc mơ mua nhà không biết khi nào mới thành, nhưng trong sâu thẳm tôi luôn biết ơn mảnh đất này. Bởi chỉ cần được sống và làm việc ở đây là tôi còn hy vọng.

TP.HCM tròn 50 tuổi và tôi đã luôn tự hào khi mình có gần 20 năm được sống nơi này. Có những thứ tình cảm tôi không thể lý giải đươc bằng lời, chỉ xin cảm ơn thành phố đã luôn bao dung cho tôi động lực để sống vui, sống có niềm tin và vươn lên mỗi ngày.

Tôi tin rằng chuyến phiêu lưu của cô gái "sáu chân" vẫn còn tiếp diễn thật đẹp tại thành phố thân yêu này…

Tình yêu tôi dành cho TP.HCM nhiều đến mức dù đi nước ngoài, tôi vẫn muốn quay về. Những hàng xóm dễ thương, bạn bè thân yêu, những con đường quen thuộc, và tôi thấy mình một phần trong đó. Ngay cả khi đại dịch COVID-19 ập tới, những người xa xứ tìm cách chọn về quê, tôi vẫn kiên định ở lại và tìm cách hoạt động thiện nguyện online. Ai cần sự giúp đỡ về thuốc men y tế và nhu yếu phẩm là tôi sẵn sàng giúp đỡ bằng các mối quan hệ của mình.

Gần nửa năm sống trong phong tỏa, hằng đêm tôi cầu nguyện thành phố được nhanh chóng trở lại nhịp sống thân thương bình thường như vốn có. Cứ thế, tình yêu tôi dành cho thành phố này lớn dần, sâu sắc dần theo năm tháng, như thể tôi được sinh ra từ đây.
Cuộc phiêu lưu 20 năm của cô gái ' sáu chân ' và tình yêu với TP HCM - Ảnh 5.

Mặc dù khiếm khuyết nặng và gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, Trà My vẫn tham gia nhiều hoạt động thiện nguyện - Ảnh: NVCC

Cuộc phiêu lưu 20 năm của cô gái ' sáu chân ' và tình yêu với TP HCM - Ảnh 6.

Cô gái "sáu chân" cũng nhận được nhiều tình thương yêu, sẻ chia để thêm niềm tin cuộc sống - Ảnh: NVCC

 

Đọc tiếp Về trang Chủ đề

Link nội dung: https://phapluatcongdan.vn/cuoc-phieu-luu-20-nam-va-tinh-yeu-cua-co-gai-sau-chan-voi-tphcm-a65656.html