Tôi phát điên vì cuộc điện thoại của chị chồng đúng bữa cơm, chồng tôi bỏ đi ngay trong đêm

Tôi không nhịn được nữa. Tôi hỏi: "Chị còn chồng chị, còn hai đứa con đều lớn cả rồi, cháu cũng 27 tuổi chứ có phải trẻ con đâu. Sao nhất thiết anh phải đi?".

Vợ chồng tôi lấy nhau đã 12 năm, sống riêng từ ngày đầu nên nhiều người bảo làm dâu như vậy là nhàn. Nhưng điều khiến tôi mệt mỏi không phải chuyện ở chung hay ở riêng, mà là chồng tôi quá nặng tình với gia đình, đặc biệt là chị gái. Chị chồng hơn anh sáu tuổi, lấy chồng khá giả, hai con đều trưởng thành, đứa lớn đã có con. Vậy mà việc lớn việc nhỏ trong nhà nội gần như đều do chị quyết. Từ chuyện đưa bố mẹ đi khám ở đâu, giỗ làm bao nhiêu mâm, mua quà Tết thế nào, sửa sang nhà cửa ra sao, chồng tôi đều chờ chị lên tiếng rồi mới làm. Tôi từng góp ý vài lần, anh chỉ bảo chị lo cho bố mẹ nên cả nhà nghe theo cũng là điều bình thường.

Ban đầu tôi cũng cố thông cảm. Nhưng càng sống lâu, tôi càng thấy anh gần như không biết đặt giới hạn. Chỉ cần chị gọi là anh sẵn sàng bỏ việc đang làm. Có lần con gái tôi sốt cao, đúng lúc chị nhờ sang sửa cái máy lọc nước, anh vẫn đi vì sợ chị không biết xử lý. Tôi giận nhưng rồi cũng cho qua vì nghĩ chuyện chẳng đáng.

Ảnh minh hoạ

Tối qua thì khác.

Cả nhà đang ăn cơm thì điện thoại chồng reo. Cháu gái báo chiều đưa mẹ đi khám vì đau bụng nhiều ngày, bác sĩ phát hiện u xơ tử cung và khuyên nên mổ sớm. Nghe xong, chồng tôi đặt bát xuống, mặc áo rồi phóng xe sang nhà chị ngay. Tôi nghĩ anh chỉ qua hỏi thăm nên không nói gì.

Đến gần chín giờ tối, anh quay về, mở tủ lấy quần áo, vội vàng nhét vào túi rồi bảo sẽ đưa chị và cháu lên Hà Nội nhập viện trong đêm.

Tôi không nhịn được nữa. Tôi hỏi: "Chị còn chồng chị, còn hai đứa con đều lớn cả rồi, cháu cũng 27 tuổi chứ có phải trẻ con đâu. Sao nhất thiết anh phải đi?".

Anh quay lại nhìn tôi rồi đáp đúng một câu: "Em đừng ích kỷ nữa".

Tôi chết lặng.

Điều khiến tôi ấm ức không phải vì anh quan tâm chị gái. Nếu chị chỉ có một mình, tôi sẽ là người giục anh đi đầu tiên. Nhưng chị có chồng, có hai đứa con khỏe mạnh, kinh tế cũng không thiếu thốn. Đây lại là bệnh phụ nữ, điều chị cần nhất lúc ấy là chồng và các con ở bên. Vậy mà chồng tôi vẫn coi mình là người không thể thiếu.

Sáng nay tôi gọi hỏi thăm thì biết anh rể đã làm thủ tục nhập viện, hai con thay nhau chăm mẹ. Chồng tôi chủ yếu chỉ ngồi chờ cùng mọi người rồi chạy đi mua đồ.

Cả đêm không ngủ, tôi cứ nghĩ mãi. Tôi không biết mình quá hẹp hòi hay chồng tôi chưa bao giờ thật sự tách được gia đình lớn và gia đình nhỏ. Sau khi lập gia đình, một người đàn ông có còn nên coi chị gái là ưu tiên số một trong những tình huống như vậy không? Hay tôi mới là người đang đòi hỏi quá nhiều ở chồng mình?

Link nội dung: https://phapluatcongdan.vn/toi-phat-dien-vi-cuoc-dien-thoai-cua-chi-chong-dung-bua-com-chong-toi-bo-di-ngay-trong-dem-a65243.html