Từ bao giờ "họp lớp"-cuộc gặp nhớ về thanh xuân lại trở thành "cái gai" khiến nhiều gia đình bất an và phơi bày nhân phẩm của không ít người?

Một hoạt động vốn rất đẹp, rất đáng trân trọng bỗng mang theo sự dè chừng, thậm chí ái ngại. Điều đáng buồn hơn cả là, vấn đề chưa bao giờ nằm ở buổi họp lớp, mà nằm ở cách con người bước vào cuộc gặp ấy.

Có một nghịch lý đang diễn ra trong đời sống hiện đại: Cứ đến mùa họp lớp, bên cạnh những lời hẹn hò vui vẻ lại xuất hiện không ít bình luận kiểu "Đi rồi về mất chồng", "Họp lớp là nơi tình cũ nối lại", "Đừng đánh giá thấp sức mạnh của thanh xuân". Một hoạt động vốn rất đẹp, rất đáng trân trọng bỗng mang theo sự dè chừng, thậm chí ái ngại. Điều đáng buồn hơn cả là, vấn đề chưa bao giờ nằm ở buổi họp lớp, mà nằm ở cách con người bước vào cuộc gặp ấy.

Thanh xuân luôn có một sức mạnh rất kỳ lạ.

Chỉ cần gặp lại một người bạn cũ, nghe một bài hát quen, đi ngang sân trường cũ, ký ức có thể ùa về nguyên vẹn như chưa từng có hàng chục năm trôi qua. Chính vì thế, họp lớp vốn dĩ là một trong những dịp đẹp nhất của tuổi trưởng thành. Đó là lúc những người từng chia sẻ một phần tuổi trẻ có cơ hội ngồi lại, kể cho nhau nghe cuộc sống hôm nay, nhìn thấy sự trưởng thành trên gương mặt mỗi người và mỉm cười vì ai rồi cũng đã lớn.

Thế nhưng vài năm trở lại đây, mỗi lần mạng xã hội xuất hiện hai chữ "họp lớp", phản ứng đầu tiên của không ít người lại không còn là sự háo hức.

Họ nghĩ đến... ngoại tình.

Nghĩ đến những cuộc tình cũ được "hâm nóng".

Nghĩ đến những gia đình tan vỡ chỉ sau một buổi gặp mặt.

Và điều đáng nói là những suy nghĩ ấy không phải vô cớ.

Không ít câu chuyện được chia sẻ trên báo chí, mạng xã hội đều có điểm khởi đầu giống nhau: "Hôm đó chỉ là đi họp lớp". Có người sau buổi họp lớp nối lại liên lạc với người yêu cũ, từ vài tin nhắn hỏi thăm chuyển thành những cuộc hẹn riêng, rồi vượt khỏi giới hạn của một mối quan hệ bạn bè. Có người thú nhận ngoại tình sau buổi họp lớp với lý do "say", "không làm chủ được cảm xúc" hay "chỉ là phút yếu lòng".

Thậm chí, có những buổi họp lớp còn gây tranh cãi vì những trò chơi phản cảm, ôm hôn, tiếp xúc thân mật giữa những người đều đã có gia đình, khiến cộng đồng mạng đặt câu hỏi: liệu đó còn là họp lớp hay chỉ là cái cớ để vượt qua ranh giới?

Vậy điều gì đã thay đổi?

Có phải họp lớp ngày nay đã khác?

Hay chính con người đã khác?

Thật ra, họp lớp không có lỗi.

Một cuộc gặp gỡ giữa những người từng học chung chưa bao giờ là điều đáng lên án. Vấn đề là có những người bước vào buổi họp lớp để gặp bạn cũ, nhưng lại mang theo những khoảng trống trong hôn nhân, những tiếc nuối của quá khứ hoặc tệ hơn là sự tò mò muốn xem "người năm ấy bây giờ ra sao".

Thanh xuân vốn đẹp vì nó không thể quay lại. Nhưng có những người lại cố biến thanh xuân thành hiện tại.

Họ quên mất rằng, người trước mặt mình không còn là cậu học trò hay cô nữ sinh năm mười bảy tuổi nữa. Họ đều đã là chồng của ai đó, là vợ của ai đó, là cha mẹ của những đứa trẻ.

Có những kỷ niệm chỉ nên nằm trong ký ức. Đưa nó trở lại đời thực đôi khi không phải là lãng mạn, mà là ích kỷ.

Điều đáng sợ nhất của những cuộc ngoại tình bắt đầu từ họp lớp không nằm ở chuyện "tình cũ không rủ cũng tới".

Mà nằm ở việc nhiều người đang cố hợp thức hóa sự phản bội bằng hai chữ "cảm xúc".

Họ nói rằng gặp lại mới biết vẫn còn yêu.

Họ nói rằng chỉ vì thanh xuân dang dở.

Họ nói rằng cuộc hôn nhân hiện tại quá nhạt nhẽo.

Nghe thì rất giống một bộ phim tình cảm.

Nhưng đặt vào vị trí người bạn đời ở nhà, đó chỉ đơn giản là phản bội.

Không có cuộc ngoại tình nào trở nên đẹp hơn chỉ vì nó gắn với mối tình đầu.

Không có sự phản bội nào bớt đau hơn chỉ vì hai người từng học cùng lớp.

Thực tế, những buổi họp lớp chỉ đang làm một việc rất đơn giản: phơi bày nhân phẩm.

Một người tử tế sẽ gặp lại bạn cũ bằng sự trân trọng. Một người thiếu ranh giới sẽ coi đó là cơ hội. Có người vẫn có thể ngồi hàng giờ với mối tình đầu, kể về những năm tháng cũ rồi vui vẻ chụp ảnh tập thể, về nhà ôm con ngủ như chưa có gì xảy ra. Nhưng cũng có người chỉ cần vài ly bia, vài câu "Ngày xưa nếu..." là bắt đầu nhắn tin riêng, hẹn gặp riêng, giấu điện thoại, nói dối bạn đời.

Khác biệt không nằm ở buổi họp lớp.

Khác biệt nằm ở sự lựa chọn.

Điều này cũng lý giải vì sao cùng một hoạt động nhưng có người đi họp lớp mười lần vẫn chẳng có chuyện gì, trong khi có người chỉ một lần đã đủ khiến cả gia đình chao đảo. Có một điều khá buồn là mạng xã hội đang góp phần khiến những buổi họp lớp ngày càng biến dạng.

Ngày trước, người ta gặp nhau để hỏi: "Dạo này khỏe không?".

Bây giờ, nhiều người lại âm thầm quan sát xem ai giàu hơn, ai thành công hơn, ai lấy được vợ đẹp hơn, chồng giỏi hơn.

Có người đến để ôn kỷ niệm.

Có người đến để chứng minh mình thành đạt.

Có người đến để tìm lại cảm giác được ngưỡng mộ.

Có người đến chỉ để xem người từng từ chối mình giờ sống thế nào.

Thế là một cuộc gặp vốn giản dị dần trở thành nơi của những màn so sánh, khoe khoang, tiếc nuối và cả những cảm xúc rất nguy hiểm.

Không ít chuyên gia tâm lý từng chỉ ra rằng, khi con người gặp lại người gắn với tuổi trẻ, não bộ rất dễ kích hoạt cảm giác hoài niệm. Ký ức thường chỉ giữ lại những điều đẹp đẽ và vô tình làm mờ đi những lý do khiến hai người không thể đi cùng nhau năm ấy.

Đó là lý do nhiều người nhầm lẫn giữa "nhớ thanh xuân" với "còn yêu người cũ".

Thực ra, họ không yêu người trước mặt. Họ chỉ đang nhớ phiên bản trẻ hơn của chính mình.

Đáng tiếc, không phải ai cũng đủ tỉnh táo để nhận ra điều đó. Và rồi, cái giá phải trả đôi khi là một gia đình.

Điều đáng thương nhất không phải người ngoại tình. Mà là những người vô tội. Là người vợ hoặc người chồng ở nhà không hiểu vì sao chỉ sau một buổi họp lớp, bạn đời của mình trở nên xa cách. Là những đứa trẻ bỗng chứng kiến cha mẹ cãi vã. Là cha mẹ hai bên phải nhìn một cuộc hôn nhân đổ vỡ vì một cảm xúc đáng lẽ đã nên kết thúc từ hai mươi năm trước.

Cũng chính vì những câu chuyện như vậy mà ngày nay, chỉ cần ai nói "cuối tuần đi họp lớp", không ít người bạn đời đã cảm thấy bất an.

Có người phản đối.

Có người giận dỗi.

Có người âm thầm lo lắng.

Đáng tiếc là những người tử tế cũng bị ảnh hưởng bởi định kiến ấy.

Họ chỉ đơn giản muốn gặp lại bạn bè sau nhiều năm, nhưng vẫn bị nhìn bằng ánh mắt nghi ngờ. Một hoạt động đẹp đẽ bỗng mang tiếng xấu vì những hành động thiếu trách nhiệm của một số người. Đó mới là điều đáng tiếc nhất.

Có lẽ đã đến lúc chúng ta nên trả họp lớp về đúng ý nghĩa ban đầu.

Đó không phải nơi để kiểm chứng xem người yêu cũ có còn rung động hay không. Không phải nơi để tìm kiếm cảm giác mới lạ ngoài hôn nhân. Cũng không phải nơi để chứng minh ai thành công hơn ai.

Đó chỉ nên là nơi để những người từng đi qua tuổi trẻ cùng nhau ngồi xuống, kể vài câu chuyện cũ, cười vì những kỷ niệm ngây ngô rồi trở về với cuộc sống hiện tại mà mình đã lựa chọn.

Thanh xuân rất đẹp.

Nhưng người trưởng thành đẹp hơn khi biết đặt thanh xuân vào đúng vị trí của nó. Bởi suy cho cùng, một người có nhân phẩm không phải là người chưa từng có rung động. Mà là người biết dừng lại trước khi rung động ấy làm tổn thương những người đã tin tưởng mình.

Và nếu một buổi họp lớp đủ sức phá vỡ một cuộc hôn nhân, thì vấn đề chưa bao giờ là buổi họp lớp, mà là lòng người đã rời khỏi cuộc hôn nhân ấy từ rất lâu.

Link nội dung: https://phapluatcongdan.vn/tu-bao-gio-hop-lop-cuoc-gap-nho-ve-thanh-xuan-lai-tro-thanh-cai-gai-khien-nhieu-gia-dinh-bat-an-va-phoi-bay-nhan-pham-cua-khong-it-nguoi-a62898.html