Đi ăn ngoài về vẫn phải dọn mâm bát đầy ụ cho 2 cô em chồng, chua chát nhất là câu phán xanh rờn của mẹ chồng

Một người phụ nữ đi làm quần quật cả ngày mặc định phải đi dọn tàn cuộc cho hai "đứa trẻ" 25 và 27 tuổi, chỉ vì một lý do nghe nực cười nhất trần đời: "Chúng nó chưa lấy chồng".

Tối qua, vợ chồng tôi rủ nhau đi ăn ngoài. Lâu lắm rồi mới có một buổi tối thảnh thơi, không khói bụi bếp núc, không quay cuồng với mớ rau con cá. Ăn no nê, xách xe về nhà lúc 9 rưỡi tối, đẩy cửa bước vào, đập vào mắt tôi là một bồn rửa bát chất cao như núi.

Mâm cơm tối của nhà chồng tôi đã xong từ thuở nào. Thức ăn thừa nguội ngắt đóng váng mỡ, mắm muối chảy lênh láng, những cái bát ăn dở hạt cơm đã khô cong lại. Và tuyệt nhiên, không một ai dọn dẹp.

Đây không phải là sự cố, cũng chẳng phải là lỡ làng. Nó là một "bộ luật bất thành văn" của cái nhà này bao lâu nay: Bát là của con dâu. Kể cả tôi có đi ăn ngoài, kể cả tôi có tăng ca về muộn sấp mặt lúc 10 giờ đêm không kịp nuốt hạt cơm nào, thì đống bát đó vẫn ngoan ngoãn nằm chờ tôi về giải quyết. Không ai tranh, cũng chẳng ai giành. Chồng tôi bước qua bồn bát, nhìn một cái rồi tặc lưỡi đi thẳng lên nhà, coi như đó không phải là vùng phủ sóng của anh.

Đi ăn ngoài về vẫn phải dọn mâm bát đầy ụ cho 2 cô em chồng, chua chát nhất là câu phán xanh rờn của mẹ chồng - Ảnh 1.

(Ảnh minh họa)

Lúc tôi xắn tay áo, đổ nước rửa chén vào cái nùi giẻ trong sự mệt mỏi của một ngày dài, thì nghe tiếng lạch cạch trên nhà. Hai cô em gái của chồng tôi bước xuống. Nước hoa thơm phức, quần áo là lượt tinh tươm. Hai cô vừa ăn xong mâm cơm ấy cách đây tầm một tiếng. Ăn xong, bỏ bát vào bồn, lên phòng tô son điểm phấn và xách túi đi chơi.

Thấy tôi đứng rửa, mẹ chồng tôi từ phòng khách ngó lơ ra, thủng thẳng buông một câu như để trấn an mớ bong bóng xà phòng đang vỡ lốp bốp dưới tay tôi:

"Thôi con chịu khó rửa hộ các em. Chúng nó bé, chưa lấy chồng nên biết gì đâu con. Mày làm chị thì nhường các em tí."

Tôi khựng lại, suýt thì làm rơi cái bát. Một nụ cười nhạt thếch trôi tuột xuống bồn rửa.

"Bé?""Chưa biết gì?"

Nhiều lúc tôi thấy buồn cười thật sự. Mình đẻ ra hai đứa, một trai một gái, chăm bẵm từ cái bỉm, bình sữa chưa đủ mệt hay sao mà giờ lại được "khuyến mãi" thêm hai đứa trẻ con nữa. Cô em chồng thứ nhất năm nay 27 tuổi. Cô em út năm nay 25 tuổi. Cả hai đều đã đi làm, tháng kiếm ra tiền, biết đi spa làm đẹp, biết sắm túi hiệu, biết chê bai người này người kia. Thế nhưng, cứ đứng trước cái bồn rửa bát, thì hệ điều hành của cả hai bỗng chốc quay về giao diện của những đứa trẻ lên ba.

Và mẹ chồng tôi, bằng một tư duy thần kỳ nào đó của thế hệ trước, tin rằng cái tờ giấy đăng ký kết hôn chính là phép thuật biến hình.

Tôi năm nay 28 tuổi. Nghĩa là tôi chỉ nhỉnh hơn "đứa trẻ" lớn nhất nhà này đúng 1 tuổi. Cùng là phụ nữ, cùng đi làm kiếm tiền rạc cả người, nhưng vì tôi mang danh "đã có chồng", nên tôi tự nhiên bị tước đi cái quyền được mệt mỏi, tước luôn cả quyền được lười biếng. Còn các em, vì mang danh "gái chưa chồng", nên được quyền vô trách nhiệm với chính mớ rác do mình xả ra.

Hóa ra, trưởng thành ở cái nhà này không tính bằng số năm sống trên đời, không tính bằng nhận thức hay kỹ năng sống. Trưởng thành được tính bằng việc bạn đã ký tên vào giấy chứng nhận kết hôn hay chưa. Chữ ký ấy, ngoài việc cho bạn một gia đình nhỏ, nó còn tặng kèm luôn combo làm bảo mẫu, làm người dọn rác không công cho những "đứa trẻ" mãi không chịu lớn của nhà người ta.

Chẳng biết bao giờ "hai đứa trẻ" 25 và 27 tuổi ấy mới chịu lớn? Hay là phải đợi đến lúc nhà người ta rước về, nhét cái giẻ rửa bát vào tay, thì lúc ấy mới ngơ ngác nhận ra mình đã hết hạn làm trẻ con?

Link nội dung: https://phapluatcongdan.vn/di-an-ngoai-ve-van-phai-don-mam-bat-day-u-cho-2-co-em-chong-chua-chat-nhat-la-cau-phan-xanh-ron-cua-me-chong-a59990.html