
Ngư dân Quảng Ngãi dong thuyền ra vùng biển Hoàng Sa, Trường Sa đánh bắt - Ảnh: TRẦN MAI
Càng đặc biệt hơn khi công trình Bảo tàng Trường Sa được xây dựng liền kề với cụm công trình "Những người nằm lại chân trời" tưởng niệm những người lính đã hy sinh trong chiến dịch CQ88 Gạc Ma.
Chắc chắn những bằng chứng bao đời của ông cha còn lưu dấu trên các sắc phong, chỉ dụ, tài liệu từ ngàn xưa, đến máu xương của những liệt sĩ Trường Sa hôm nay, sẽ được trao truyền mãnh liệt hơn cho mỗi công dân Việt Nam về ý chí bảo vệ chủ quyền.
Trong những bạn bè của tôi, có người đã từng đi khắp năm châu bốn biển nhưng vẫn tỏ ý "ghen tị" khi nghe tôi nhắc đến những chuyến đi ra Trường Sa của mình.
Bởi vì, với họ, đi đến một vùng đất xa xôi như Bắc Cực hay lên tới dãy Himalaya là chuyện trong tầm tay, nhưng để đến được những hòn đảo xa xôi của đất Việt giữa trùng khơi vẫn là giấc mơ cháy bỏng, chưa bao giờ thực hiện được.
Vì nhiều lý do, không chỉ do cách trở về địa lý, không phải người dân nào cũng có cơ hội đặt chân đến Trường Sa.
Vì vậy Bảo tàng Trường Sa chính là một nhịp cầu đưa biển đảo về gần hơn với đất liền, để mỗi người dân, dù ở bất cứ đâu, cũng có thể chạm vào một phần thiêng liêng của Tổ quốc.
Từ Bảo tàng Trường Sa nhìn ra Biển Đông, không một người Việt nào không khắc khoải về quần đảo Hoàng Sa vẫn chưa thể trở về với đất mẹ. Và Gạc Ma vẫn là một địa danh nhói lòng khi được nhắc đến.
Ngày thống nhất đất nước đã khép lại những chia cắt trên đất liền, nhưng trên biển, hành trình gìn giữ và khẳng định chủ quyền vẫn đang tiếp diễn.
Đó không phải là câu chuyện của riêng một thời, mà là trách nhiệm nối dài qua nhiều thế hệ.
Tôi bỗng nhớ đến tấm bia ghi danh những liệt sĩ hy sinh trên quần đảo Trường Sa ở Nhà văn hóa đặc khu Trường Sa. Tấm bia ở Nhà văn hóa huyện đảo Trường Sa (Cam Ranh) chỉ mới khắc tên những người hy sinh đến thời điểm 2010.
Danh sách liệt sĩ trên tấm bia dừng lại ở con số 166. Dòng tên cuối cùng trên tấm bia, mang số thứ tự 166, là liệt sĩ Lê Văn Tuấn, chuẩn úy, nhân viên máy nổ của đảo Trường Sa, hy sinh ngày 26-10-2010 khi mới 22 tuổi. Liệt sĩ Tuấn sinh năm 1988, quê Quảng Xương (Thanh Hóa).
Khi Lê Văn Tuấn chào đời, năm 1988 là năm xảy ra trận chiến bảo vệ Gạc Ma với 64 liệt sĩ hy sinh. Và 22 năm sau, cậu bé Thanh Hóa chào đời năm 1988 đã trở thành một người lính. Và anh lại ngã xuống giữa Trường Sa như thế hệ cha anh.
Cùng trên một tấm bia, tên tuổi của liệt sĩ Lê Văn Tuấn lại được khắc lên như nối tiếp một truyền kỳ lẫm liệt về sự hy sinh để bảo vệ chủ quyền Tổ quốc giữa trùng dương của các thế hệ người dân đất Việt kiên định và bền bỉ!
Chính điều đó đã cho chúng ta niềm tin rồi sẽ có ngày những mảnh đất của mẹ Việt giữa Biển Đông sẽ trở về trong sự trọn vẹn. Chỉ khi đó câu chuyện về thống nhất của đất nước mới thực sự đầy đủ trong lòng mỗi người Việt.
Bảo tàng Trường Sa được khởi công hôm nay cũng chính là một phần của niềm tin thống nhất đó.
Link nội dung: https://phapluatcongdan.vn/bao-tang-truong-sa-mot-phao-dai-tinh-than-ve-chu-quyen-bien-dao-a50030.html