18.000 đồng và những giá trị không thể đong đếm

Cách đây hơn nửa năm, chiếc xe máy là vật bất ly thân của tôi vì sự tiện lợi: muốn dừng đâu thì dừng, ghé đâu thì ghé.

18.000 đồng và những giá trị không thể đong đếm - Ảnh 1.

Chuyển đổi xanh không phải là điều gì quá to tát. Nó bắt đầu từ việc chúng ta chọn bước lên một chuyến xe điện và chọn cho bản thân một nhịp sống thong dong hơn và bắt đầu nghĩ nhiều hơn cho môi trường - Ảnh: QUANG ĐỊNH

Nhưng cái giá của sự "tiện" đó là những buổi sáng mệt nhoài vì kẹt xe, là lá phổi hít đầy khói bụi trước khi kịp bắt đầu giờ lên lớp.

Và rồi, tôi quyết định thay đổi.

Hiện tại, lộ trình đi làm mỗi ngày của tôi gói gọn trong hai lượt đi - về với ba chuyến xe buýt (trong đó có một chặng chuyển tuyến), với chi phí vỏn vẹn 18.000 đồng. So với giá xăng dầu ngày càng đắt đỏ, đây là một con số tiết kiệm đáng kể.

Nhưng cái được lớn nhất không nằm ở túi tiền. Từ ngày đi xe buýt, tôi tập thói quen dậy sớm hơn để kịp giờ ra trạm.

Thay vì gồng mình cầm lái, tôi được tận hưởng bầu không khí trong lành của buổi sớm mai, thong thả ăn sáng và nhấm nháp ly cà phê đầu ngày.

Tôi thấy mình quản lý thời gian khoa học hơn, và quan trọng là sức khỏe cải thiện rõ rệt nhờ những bước đi bộ mà không cần phải ép mình vào các bài tập thể dục khắt khe.

Nhiều người trong chúng ta vẫn còn giữ định kiến về những chuyến xe buýt nóng nực, ồn ào và đầy mùi khói bụi của nhiều năm về trước. Nhưng nếu một lần thử bước lên những dòng xe điện thế hệ mới đang dần phủ xanh đường phố, có lẽ nhiều người sẽ ngỡ ngàng như tôi đã từng.

Thay cho tiếng động cơ ồn ào hay mùi xăng dầu nồng nặc là một không gian hiện đại, rộng rãi và sạch sẽ. Điều khiến tôi ưng ý nhất chính là sự êm ái của động cơ điện; xe lướt đi nhẹ nhàng, không tiếng ồn, không khí thải, mang lại một cảm giác văn minh và thư thái.

Trong cái nóng hầm hập của giờ tan tầm, được tựa lưng vào ghế tận hưởng luồng điều hòa mát rượi phả ra dịu nhẹ, mọi mệt mỏi sau những giờ đứng lớp dường như tan biến.

Cũng có những hôm hết chỗ ngồi, phải đứng lắc lư cùng nhịp xe, tôi vẫn thấy mình may mắn hơn dòng người đang chen chúc ngoài kia. Yên tĩnh, mát mẻ và an toàn.

Thi thoảng, trên những chuyến xe, tôi cũng gặp những cô cậu học trò của mình. Hỏi han nhau về hành trình từ nhà đến trường, cô trò bỗng thấy gần nhau hơn. Bởi câu chuyện bây giờ là những mối quan tâm đời sống, chứ không phải bài vở lý thuyết trên giảng đường.

Cũng có những ngày cuối tuần, tôi cùng mẹ và con trai "phượt" một vòng thành phố, hoàn toàn bằng xe buýt điện. Chúng tôi ghé nhà thờ Đức Bà chụp ảnh, vào đường sách dạo quanh rồi đón một chuyến xe khác qua Thảo cầm viên hay qua đường Nguyễn Huệ cho bồ câu ăn.

Tôi viết những dòng này trên chuyến xe buýt đang đưa tôi từ trường về nhà. Ngoài kia đường hơi kẹt, bác tài báo có thể muộn vài phút, nhưng tôi chẳng thấy sốt ruột.

Bởi ở trong này, máy lạnh vẫn phả hơi mát dịu, động cơ điện vẫn vận hành mượt mà và tôi có thời gian để tĩnh tâm sau một ngày đứng lớp.

Chuyển đổi xanh không phải là điều gì quá to tát. Nó bắt đầu từ việc chúng ta chọn bước lên một chuyến xe điện và chọn cho bản thân một nhịp sống thong dong hơn và bắt đầu nghĩ nhiều hơn cho môi trường.

Bạn đã thử đi làm bằng xe buýt điện chưa? Tôi tin đó là một trải nghiệm rất đáng để bắt đầu!

Đọc tiếp Về trang Chủ đề

Link nội dung: https://phapluatcongdan.vn/18000-dong-va-nhung-gia-tri-khong-the-dong-dem-a46416.html