
Hoa anh đào Đà Lạt nở trong nắng sớm - Ảnh: TRẦN THANH THỦY
Những ngày cuối năm Đà Lạt dường như rộn ràng hơn tôi tưởng. Thành phố và những dải sương sớm cười mỉm cùng bước chân vui. Những cây thông già nua quen chịu lạnh gắt gỏng cuối năm bỗng thấy mình muốn được
Mai anh đào tô hồng phố núi - Ảnh: GIA TIẾN
Hoa không chờ lễ hội để nở, hoa không cần một sân khấu để tôn vinh, bảo tồn, giữ gìn. Chúng ta chờ hoa, chờ đợi những bước chuyển mình của hoa cùng đất trời, chờ những khoảnh khắc đẹp đang trôi để nhận ra sự hữu hạn của cái đẹp. Không cần sự xác nhận tập thể hay sân khấu hóa.
Những con đường cứ tự mà bừng lên trong một sớm mai bất chợt để đánh thức trái tim phố núi mùa xuân về thật rồi.
Mùa xuân của tuổi trẻ, mùa xuân của khát vọng và tương lai, mùa xuân của người già ngồi ngắm lại những hành trình đã đi qua.
Nhìn hoa bay trong gió để nhận ra sự rơi của một cánh hoa cũng đủ để người ta bỏ lỡ nhau trong một kiếp người.
Chậm lại thôi, chậm lại để yêu, chậm lại để nghe hoa nói những câu chuyện của mỗi người đã đi ngang phố, đi ngang qua nhau.
Link nội dung: https://phapluatcongdan.vn/cham-lai-thoi-cham-lai-de-yeu-cham-lai-de-nghe-hoa-mai-anh-dao-dang-no-a42746.html